🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 563: Chương 563

Phải, siêu trộm Mạc Giác nổi tiếng quốc tế do anh Hai Lê Ngạn tình cờ nhặt về.

Mạc Giác vốn gọi là Mạc Mạc, không cha không mẹ, bình thường trà trộn với đám côn đồ đầu đường xó chợ.

Theo lý, cô nhóc chưa từng được đi học, nhưng lại tự học được nhiều chuyện.

Lê Ngạn từng định điều tra thông tin thân phận cô nhóc, nhưng rốt cuộc chỉ tra ra cô không có hộ khẩu.

Còn vì sao lại nhặt cô về, đó là một lần trên đường ở nước ngoài, anh cầm hai ổ bánh mỳ baguette mới mua tính mang về khách sạn ăn.

Nhưng vừa ra tiệm bánh mỳ, bất ngờ nhận được thông tin khai mạc triển lãm tranh, anh tiện tay ném hai ổ bánh mỳ cho Mạc Giác đứng chống cằm ngẩn ngơ ở đầu đường.

Anh cho rằng cô là ăn mày xin cơm.

Thực tế, Mạc Giác đang tìm mục tiêu, chuẩn bị trộm hai xu mua bánh mỳ ăn.

Rốt cuộc, Lê Ngạn ném hai ổ baguette cũng chính là đồ ăn ngon cô nhóc thèm thật lâu.

Lúc ấy Mạc Giác ôm bánh mỳ nhìn Lê Ngạn đứng ngược sáng, cảm thấy anh còn rực rỡ hơn đấng cứu thế trên trời giáng xuống.

Từ đó, cô nhóc trở thành tùy tùng nhỏ của anh.

Không chỉ có thế, về sau dần dần tiếp xúc, Mạc Giác phát hiện Lê Ngạn thích danh họa, vì vậy bắt đầu nghiên cứu sở thích của anh.

Chỉ cần là thứ ông chủ thích, cô đều trộm vê.

Chẳng hạn như trong siêu thị, Lê Ngạn tiện tay cầm một thanh chocolate nhìn hai lần.

Chẳng hạn trên kệ hàng, vì tò mò Lê Ngan nhìn Durex thêm mấy lần.

Mở đầu cho việc trộm danh họa chính là trong bảo tàng cung Muda, Lê Ngạn dừng chân nhìn một phức danh họa rất lâu, càng nhìn càng yêu, sau đó thở dài nói: “Nếu bức tranh này là của mình thì tốt biết bao.”

Vì vậy, ba giờ sáng hôm đó, Lê Ngạn dậy đi tiểu đêm, bất ngờ phát hiện bức danh họa trong bồn tắm khách sạn.

Không miêu tả được tâm tình lúc ấy, nhưng Lê Ngạn nhớ mãi cảm giác lúng túng sợ té đái đó. Q

Qua năm phút, Lê Ngạn nói đến khát khô cổ họng.

Mạc Giác vẫn ôm túi vải màu đen, đứng đó trông mong nhìn anh.

Lê Ngạn cũng không để ý đến phản ứng của những người khác, đứng cạnh Lê Tiếu, lấy bả vai đụng cô: “Tiếu Tiếu, em nói gì đi chứ?”

Lê Tiểu nhàn nhạt liếc anh, sau đó nghiêng người nhìn Tống Liêu: “Anh tính xử lý thế nào?”

Tống Liêu vuốt mặt, câm nín nhìn Lê Ngạn: “Anh Lê, anh đang nối giáo cho giặc.”

Lê Ngạn đang tính gật đầu thì Mạc Giác đã không vui: “Không cho phép nói ông chủ tôi như vậy.

“Cậu câm miệng giùm tôi.” Lê Ngạn cau mày rầy la, Mạc Giác lập tức im lặng.

Lê Tiếu cụp mắt, co ngón tay xoa chóp mũi: “Hình cảnh quốc tế có phát lệnh truy nã đỏ với Mạc Giác không?”

Tống Liêu mím môi lắc đầu: “Tính chất khá đặc thù, thành lập tội trộm cắp, nhưng không có lợi lộc bên trong. Xử lý cụ thể thế nào, tôi phải về trụ sở bàn bạc mới được.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...