Chương 560: Chương 560
Tin nhắn …
Hai chứ này khiến Lê Tiếu chợt nhớ đến cái đêm cô rời khỏi nước Anh, cũng nhận được một tin nhắn như thật lại là giả.
Nay xem ra, có lẽ thật sự không phải Tiêu Diệp Huy gây ra.
Tô Mặc Thời thấy cô im lặng, vỗ nhẹ cổ tay cô: “Nhớ lời anh nói chứ.”
Lê Tiếu tỉnh táo lại, khẽ cong môi: “Dạ.”
Vân Lệ ngồi một mình trên sofa, cổ chân phải gác lên đầu gối chân trái, cử chỉ vừa tùy hứng vừa thoải mái: “Đúng là đã lâu không chứng kiến cảnh này rồi.”
Vừa nói xong, Thẩm Thanh Dã không chịu nổi, ôm ngực nhích sang bên cạnh, tức giận trợn mắt nhìn Tống Liêu: “Đừng vỗ nữa, muốn tôi chết thì cậu nói thẳng cmn đi.”
Tống Liêu liếc anh ta, nhìn một lượt từ trên xuống không khách sáo: “Chó con, tổ chất cơ thể của anh… không ổn chút nào.”
Thẩm Thanh Dã tức ngực, cứng họng.
Tên đần này đến bao giờ mới hiểu được cách đối nhân xử thế đây?
Vân Lệ đỡ trán, liếm răng cấm: “Lão Tống, lần này cậu gọi mọi người đến vì muốn làm gì?”
Tống Liêu bình tĩnh ngước mắt, lòng bàn tay xoa đầu gối, nói thẳng thắn: “Trò chuyện thôi.”
Vân Lệ mỉm cười: “Bảo hai bệnh nhân từ xa chạy đến để trò chuyện với mình, cậu đúng là Sáu Tống tôi biết.”
Nghe vậy, Tống Liêu nhìn quanh, vô tội chớp mắt: “Vết thương nhỏ vậy thôi cũng gọi là bệnh nhân.”
Thẩm Thanh Dã cảm thấy mình sắp bị chọc tức chết.
Hạ Tư Dư sờ miếng gạc, cảm thấy càng đau đâu.
Vân Lệ câm nín nhìn Tống Liêu, giật giật khóe môi nhưng không nói gì.
Lê Tiếu tỉnh táo nhất, nghiêng người dựa tay vịn sofa, chân bắt tréo trước người, nhìn Tống Liêu, nhàn nhạt nói: “Anh muốn gì cứ nói thẳng.”
Lê Tiếu vừa nói, ai nấy đều nhìn sang.
Tống Liêu nhìn cô cười, dời mắt đi, nét mặt bỗng biến đổi, nghiêm nghị nói: “Chắc mọi người biết chuyện anh Cả rồi nhỉ.”
Trong sảnh lặng như tờ.
Tống Liêu liếc mắt từng người, yết hầu
chuyển động: “Năm đó chúng ta chia tay vì
anh ta. Nếu anh ta còn sống, giờ cũng nên
tập hợp rồi. Anh em, tôi nhớ mọi người
lắm.”
Để một người lạnh nhạt tình cảm phải đỏ mắt nói ra những lời này, đúng là không dễ dàng gì.
Vân Lệ ngồi vị trí cao nhất, vẫn luôn chú ý đến phản ứng của Lê Tiếu.
Cũng may, cô vẫn còn ung dung, bình thản.
Trong phòng yên lặng rất lâu, Hạ Tư Dư tắt màn hình, nhướng mày nhìn Tống Liêu: “Cậu buồn nôn như vậy từ bao giờ thế?”
Thẩm Thanh Dã lấy chân đạp Tống Liêu, không nhịn được lẩm bẩm: “Bớt đi cha nội, muốn mọi người giúp đỡ thì nói thẳng, học lèm bèm như vậy từ ai thế?”
Bình luận