🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 558: Chương 558

Mạc Giác nổi tiếng quốc tế lại xuất quỷ nhập thần, chưa ai bắt gặp, thậm chí biết đó là nam hay nữ.

Hình cảnh quốc tế vô cùng đau đầu vì gã, Tống Liêu cũng đã truy vết nhiều năm.

Một siêu trộm trước giờ chỉ trộm danh họa và châu báu, lấy ví tiền của anh ta liệu có ích gì?

Điều suy diễn ổn thỏa nhất là gã biết thân phận của Tống Liêu, hơn nữa còn có ý đồ gây rối cho anh ta.

Không có giấy tờ tùy thân, Tống Liêu không thể nào thuận lợi tra án trong nước.

Dù có làm lại giấy tờ cũng phải mất thời gian.

Thế thì…

Lê Tiếu vừa nghĩ vừa gõ mặt bàn, mấy giây sau, mắt cô chợt lóe lên: “Gần đây trong nước có triển lãm hội họa hay triển làm châu báu cao cấp nào không?”

Tông Liêu nghiêm túc nói: “Có, Cư sĩ Đại Thiên có triển lãm lưu động trong nước, trạm đầu tiên là Nam Dương, nên anh mới đến đây.”

Vì truy vết Mạc Giác, mấy năm nay Tổng Liêu để ý các triển lãm danh họa lớn trong nước và quốc tế. Tế bào nghệ thuật của anh ta cũng nhờ thế mà thăng hoa.

Lê Tiếu cong môi hiểu ra: “Triển lãm bắt đầu lúc nào?”

“Thứ Tư tuần sau.”

Lê Tiếu dựa lưng ghế, cười sâu xa: “Vậy… cùng nhau gặp mặt Mạc Giác thôi.”

Nửa tiếng sau, Lê Tiếu dẫn Tống Liêu ra ngoài dùng bữa, đưa anh ta một thẻ ngân hàng.

Trên bàn ăn, Tống Liêu nhận thẻ cười chất phác: “Cảm ơn nhóc con.”

Lê Tiếu uống ngụm nước, tỉ mỉ đánh giá anh ta.

Thật ra trong Thất tử, khó hình dung nhất chính là Sáu Tống.

Anh ta không quá anh tuấn, nhưng có trí nhớ kinh người, bất kỳ ai và chuyện gì nhìn qua một lần đều có thể nêu được đặc điểm.

Nghe nói lúc nhỏ anh ta bị tự kỷ, tính cách khiếm khuyết, nhưng không ảnh hưởng đến khả năng phán đoán bén nhạy độc đáo với nhiều chuyện.

Chẳng hạn như lúc này, sau hai tiếng gặp mặt Lê Tiếu, anh ta mới đề cập anh Cả Tiêu Diệp Huy.

Tống Liêu nói: “Chắc tôi là người đầu tiên nhìn thấy bản tin Công tước Childman lộ mặt, vì lúc đó tôi đang phá án ở nước ngoài.”

Lê Tiếu vuốt ve ly, hơi rũ mí mắt, vẻ mặt nhàn nhạt.

Tống Liêu nhìn Lê Tiếu bằng đôi mắt hổ sáng ngời: “Nhóc con, dù tôi không biết mọi chuyện là thế nào. Nhưng nếu anh ta đã là Công tước Childman, về sau… chúng ta đã là người của hai thế giới.”

Đây là phán đoán ban đầu của một cảnh sát quốc tế.

“Sao anh lại nói thế?” Lê Tiếu nhìn lại Tống Liêu, cân nhắc hỏi.

Cô chưa từng nói lời nào không phải về Tiêu Diệp Huy, thậm chí quá trình cũng mơ hồ, nên cảm thấy rất lạ khi Tống Liêu lại có suy nghĩ như vậy.

Tống Liêu nghiêm túc phân tích: “Anh ta không chết nhưng không lộ mặt, có thể có nỗi khổ hoặc muốn giấu giếm. Nhưng dù là lý do nào, anh ta đã vạch rõ giới hạn với chúng ta.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...