🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 556: Chương 556

Một tiếng sau, Sáu Tống gọi điện cho Lê Tiếu, báo rằng anh ta đang ở Cục Cảnh sát Nam Dương.

Còn chưa nói xong, anh ta đã cúp máy.

Lê Tiếu: “???”

Nhưng khi cô gọi lại thì điện thoại báo đã khóa máy.

Hết cách, Lê Tiếu xin phép Viện sĩ Giang rồi lái xe đến Cục Cảnh sát.

Trên đường đi, cô lại gọi cho ba nuôi Phí Chí Hồng, biết ông đang họp ở thành phố nên không tiện nói nhiều, giẫm ga chạy nhanh đến.

Chưa tới nửa tiếng, Lê Tiếu đã dừng xe ngoài cửa Cục Cảnh sát, chậm rãi vào phòng khách. Bên trong khá đông người, các cảnh sát viên đang bận việc của mình.

Cô nhìn quanh, thấy người đàn ông mặc áo khoác đen đội mũ bóng chày ngồi nghiêm túc trên ghế dài khu tiếp đón.

Thất tử biên giới, xếp thứ sáu, Tống Liêu.

Anh ta đặt một cặp da đen nhỏ gọn bên chân, điện thoại đặt trên ghế, ngồi thẳng lưng, tuy không mất tinh thần nhưng lại khá chán nản dưới mắt Lê Tiếu.

“Cô Lê, sao cô lại đến đây?” Lê Tiếu còn chưa qua đó, cảnh sát Tiểu Vương nhanh mắt đã nhìn thấy cô.

Lê Tiếu nhìn Vương Xuyên Xuyên, hất cằm về phía Tống Liêu: “Anh ấy sao thế?”

Tiểu Vương quay đầu nhìn, cười mỉm giải thích: “Cậu ta à, mới bắt xe tới, nói rằng mình bị trộm mất ví tiền. Vốn muốn tìm Cục trưởng, nhưng cậu ta mất luôn chứng minh thư rồi, Cục trưởng lại không có ở đây, nên cuối cùng ngồi ở đó bảo muốn chờ người. Phải rồi, tôi trả tiền đi xe cho cậu ta, không biết có phải bắt nhầm xe lừa đảo gì không, cậu ta bảo tiền phí là hai trăm tám.”

Bình thường thì đón xe từ sân bay đến Cục Cảnh sát cùng lắm chỉ tốn một trăm ba.

Lê Tiếu thản nhiên lấy điện thoại trong túi ra, nhìn Tống Liêu nhưng lại nói với Tiểu Vương: “Anh bật WeChat đi.”

Tiểu Vương luống cuống lấy điện thoại ra.

Mấy giây sau, Lê Tiếu quét mã chuyển lại hai trăm tám cho cậu ta, sau đó đút điện thoại vào túi quần đi về phía Tống Liêu.

Vương Xuyên Xuyên cầm điện thoại nhìn giao dịch chuyển tiền bắt đầu ngẫm lại đời người.

Hóa ra tên ngốc vừa mất ví vừa bắt nhầm xe gian kia lại là bạn của cô Lê?

Lê Tiếu đi đến cạnh Tống Liêu ngồi xuống, gác chân nhìn thẳng, ngón tay gõ đầu gối: “Bị trộm ví sao?”

Tống Liêu nghiêng đầu nhìn cô, nụ cười chất phác hiện trên gương mặt cứng nhắc: “Nhóc con, em đến rồi…”

“Giờ trộm đồ của anh dễ thế à?”

Bản lĩnh xuất chúng của Tống Liêu chính là tiện tay bắt dê, người ta gọi là Tống Mò.

Nhớ hồi đó, anh ta lợi dụng ưu thế tướng mạo thật thà, chỉ cần người bị anh ta tiếp cận, có thể trộm luôn cả quần lót.

Lê Tiếu thờ ơ nhìn Tống Liêu, ánh mắt lộ rõ chê bai.

Gương mặt chữ điền của Tống Liêu lập tức đỏ ửng, dường như có vẻ căm giận cắn răng nghiến lợi: “Khó đề phòng”

“Ai trộm?”

“Mạc Giác.” Tống Liêu nghiến mấy chữ, bàn tay cũng siết lại.

Lê Tiếu nghe thấy cái tên này liền nhếch môi hiểu ra. Chẳng phải là siêu trộm mà Tô Dụ Cảnh đã nói hay sao.

Cô nghiêm túc hơn, nhíu mày hỏi: “Anh thấy gã rồi à?”

Tống Liêu nhếch môi, cánh mũi phập phồng: “Không thấy, nhưng người trộm được đồ của tôi chỉ có Mạc Giác.”

Lê Tiếu liếc điện thoại đặt bên chân anh ta: “Điện thoại anh bị sao?”

“Hết pin.” Tống Liêu rũ đầu, kéo mũ bóng chày xuống, mặt mày ủ ê.

Nhiều năm không gặp, anh ta không ngờ rằng mình lại gặp nhóc Bảy ở ngay Cục Cảnh sát, lại còn mất mặt như vậy.

Lê Tiếu nhìn Tống Liêu, ngẫm nghĩ: “Nghe anh nói vậy, Mạc Giác cũng đến Nam Dương?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...