Chương 552: Chương 552
Hạ Tư Dư ngồi bó gối trên giường bệnh, nhìn ra ngoài cửa sổ. Dù ánh nắng làm chói mắt, nhưng cô vẫn cố chấp nhìn chăm chú hồi lâu, như thể chỉ có thế này mới có thể xua tan được sự tăm tối trong đôi mắt cô.
“Chị hãy dưỡng thương cho tốt, những chuyện khác cứ để thuận theo tự nhiên đi.” Giọng nói nhàn nhạt của Lê Tiếu phá tan sự yên tĩnh trong phòng bệnh.
Hạ Tư Dư mở mắt ra, vươn tay về phía cô.
Khi bàn tay của hai người chạm nhau, nước mắt của Hạ Tư Dư lập tức rơi như mua.
Cô không kìm được cơn nghẹn ngào, năm lần bảy lượt muốn nói chuyện nhưng nước mắt càng lúc càng tuôn ra dữ dội, chốc lát sau mới nói đứt quãng: “Ba Thẩm… cũng vậy sao?”
Khi tỉnh dậy sau cơn hôn mê, cô nghe tin Thẩm Thanh Dã bị bắn và nhập viện.
Rõ ràng vài ngày trước, cô còn đùa với Tư Tô, nói mình và Ba Thẩm là đồng bệnh tương liên, hơn nữa kỹ năng đã giảm sút, thế nên mới bị người ta đánh lén phải vào viện. Bây giờ nhớ lại, cô cảm thấy vừa mỉa mai lại vừa buồn cười.
Chỉ cần là đồng đội sống chết có nhau, họ sẽ không để cô lầm lỡ đến bước này.
Trong phòng bệnh, khi Hạ Tư Dư khóc như mưa, bầu không khí trở nên ngột ngạt làm người ta không thở nổi.
Lê Tiếu nuốt nước bọt, muốn an ủi cô nàng nhưng lại sợ vẽ vời thêm chuyện.
Ngoài im lặng ra, cô chẳng thể làm gì.
Những Thất tử khác có lẽ sẽ không phản ứng mạnh như Hạ Tư Dư đối với chuyện này
Thất tử một lòng hướng về nhau, nhưng thật ra mỗi người đều có mối quan hệ cá nhân rất sâu đậm.
Giống như cô và Năm Hạ thân nhau hơn, còn Năm Hạ và Huy Tử có mối quan hệ tốt nhất.
Vì vậy, hơn bất kỳ ai, cô nàng là người mong rằng Huy Tử sẽ không chết nhất và cũng đau lòng nhất khi biết tin.
Hạ Tư Dư chậm rãi xuống giường, đứng trước cửa sổ phất tay với Lê Tiếu: “Tiếu Tiếu, em về đi, chị không sao, để chị yên tĩnh một lát.”
Nhìn bả vai không ngừng run lên của cô nàng, Lê Tiếu cụp mắt đứng dậy. Trước khi đi, cô nhìn cửa phòng, bình thản nói: “Chị Năm, hãy nghe theo con tim mình.”
Mỗi người trong Thất tử đều có quyền lựa chọn.
Bọn họ chọn thế nào, cô cũng chấp nhận.
Hạ Tư Dư nín thở, chống hai tay lên bệ cửa sổ, ngoảnh đầu lại nhìn, chỉ thấy bóng lưng đã đi xa của Lê Tiếu.
Chẳng mấy chốc Lê Tiếu đã ra tới bãi đỗ xe. Lên xe, cô không nói lời nào mà nhắm mắt nghỉ ngơi.
Người đàn ông ngồi ở ghế sau nhìn đồng hồ: “Em nói chuyện xong rồi à?”
“Vâng, đi thôi.” Cô vừa nói vừa nghiêng người dựa vào ngực anh, không mở mắt ra, khiến người ta không cách nào thấy được tròng mắt đỏ hoe của cô.
Thương Úc im lặng quan sát cô. Tâm trạng cô đang rất nặng nề, chắc là trò chuyện không thoải mái.
Anh nhếch môi, liếc qua khu nội trú ở bên ngoài cửa sổ, lạnh giọng dặn dò: “Đến sân bay.”
Bình luận