Chương 550: Chương 550
Lê Tiếu nắm chặt điện thoại, bên tai không nghe được giọng của Hạ Sâm, chỉ có câu nói kia của hắn không ngừng vang vọng.
“Nên cậu ấy muốn tốt với em hơn nữa, tốt đến mức để em phải lệ thuộc vào cậu ấy, không thể rời bỏ cậu ấy.”
Lê Tiếu nhắm mắt lại, cố nén chua xót trong cổ họng, muốn nói nhưng không thốt ra được lời nào.
Tiếng thở dài của Hạ Sâm lại vang lên lần nữa: “Lê Tiếu, cậu ấy có chứng hoang tưởng, nên nhiều khi nhạy cảm hơn người khác. Mặc kệ đây có phải là bệnh hay không, cậu ấy trở nên như thế, ngoại trừ quá quan tâm em, tôi không nghĩ ra nguyên nhân nào khác.”
“Nghe tôi đi, thử phụ thuộc vào cậu ấy, bao dung cậu ấy, để cậu ấy cảm nhận rõ được tình yêu của em. Em phải biết rằng, đời này của cậu ấy, từ trước đến nay chưa từng trải nghiệm cái gọi là cảm giác an toàn.”
“Chưa từng sao?” Lê Tiếu cũng không biết sao mình lại hỏi câu này.
Cô tin tất cả những gì Hạ Sâm nói, có lẽ vì muốn biết nhiều hơn, hoặc có lẽ vì trong mắt cô, Thương Thiếu Diễn của Nam Dương mạnh mẽ đến nỗi một tay che trời, kiểm soát cả một thành phố bằng chính sức mạnh của mình, còn có thế lực ngầm sâu không lường được, sao lại chưa từng có cảm giác an toàn?
Hạ Sâm liếm răng hàm, nhìn về phía bức tường đối diện với ánh mắt hơi mơ màng: “Đúng, chưa từng. Vì ở cái tuổi cần cảm giác an toàn nhất, mọi người xung quanh đều muốn giết cậu ấy. Cậu ấy còn có thể làm gì khác ngoài việc khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn để tạo cho mình cảm giác an toàn?”
Lê Tiếu chần chừ không lên tiếng. Hạ Sâm hút xong nửa điếu thuốc, trước khi cúp máy còn dặn dò một câu: “Lê Tiếu, tôi đã nhận định em là em dâu của tôi, đừng để chúng tôi thất vọng…”
Câu này hắn nói cực kì nghiêm túc, cũng chứa đầy lo lắng của riêng mình.
Ấn nút kết thúc cuộc gọi, Hạ Sâm ném di động lên tủ đầu giường, cau chặt mày, đồng tử sâu như mực.
Cô gái xinh đẹp bên cạnh bị bỏ rơi hồi lâu thử sờ lên cánh tay hắn thăm dò: “Anh Sâm ~”!
Hương thơm nồng nàn trong vòng tay, nhưng hắn lại đột nhiên không có hứng thú.
Hắn chán nản không thèm liếc nhìn cô gái không mảnh vải che thân, hất cằm về phía thân dưới ra hiệu: “Làm cho tôi ra.”
“Anh thật đáng ghét.” Cô gái nũng nịu cọ cọ hắn, sau đó lập tức nghe lời nằm giữa chân hăn.
Với hắn mà nói, phụ nữ là đồ chơi.
Nhưng Thiếu Diễn lại khác, tình yêu của anh dành cho Lê Tiếu rất sâu đậm, đến mức hắn cũng rung động theo.
…
Màn đêm buông xuống, kim đồng hồ chỉ bảy giờ rưỡi.
Lê Tiếu vẫn đứng trước cửa sổ sát đất ở văn phòng, hồi lâu không nhúc nhích.
Cánh cửa sau lưng bị đẩy ra, trên gương mặt Thương Úc ẩn chứa vẻ mệt mỏi. Bóng lưng mảnh khảnh cô đơn của Lê Tiếu đập vào mắt anh càng nổi bật trong màn đêm mịt mù.
Bình luận