Chương 548: Chương 548
Tông Duyệt rất nhạy cảm, cô đã thấy anh cau mày.
Anh không muốn cô đi làm?
Tông Duyệt ngầm căng thẳng, hai tay nâng ly, nhìn thẳng vào mắt Lê Quân, nói liên tục: “Không vì sao cả, bình thường anh không ở nhà, em ở trong biệt thự cũng chán, không có gì làm cả.”
“Em không có nhiều người quen ở Nam Dương, bình thường Tiếu Tiếu rất bận, nên em muốn ra ngoài tìm việc, dù tốt hay xấu cũng có ý nghĩa hơn ở nhà mãi.”
Nói xong, cô bưng ly nên nhấp một ngụm, tâm trạng không còn vui sướng như trước.
Cũng không phải cô thật sự cần tìm việc, nếu anh không đồng ý thì cô lại nghĩ cách khác.
Ngay lúc cô cúi đầu uống nước, ánh mắt Lê Quân ánh lên vẻ tự trách.
Đến tận lúc này, anh mới bỗng nghĩ đến một việc, Tông Duyệt gả xa đến Nam Dương, không có bạn bè và người thân.
Biệt thự Cảnh Loan bốn tầng không có người giúp việc hằng ngày, chỉ có người quét dọn theo giờ.
Nhìn qua cô như hưởng thụ vinh hoa người khác không thể chạm đến trong biệt thự, nhưng trong lòng lại vô cùng cô đơn.
Nghĩ đến đây, tận đáy lòng Lê Quân bỗng nảy sinh cảm giác đau lòng khó diễn tả bằng lời.
Anh đau lòng vì Tông Duyệt, thậm chí không dám tưởng tượng trong thời gian qua, cô làm gì khi ở biệt thự một mình.
Dù là những bà chủ nhà giàu khác cũng có vòng bạn bè xã giao riêng, nhưng ở Nam Dương, Tông Duyệt không có ai ngoài anh.
Yết hầu Lê Quân nhấp nhô liên tục, ngay khi Tông Duyệt ngẩng đầu, anh vội cầm ly nước lên uống, giấu đi tâm tư của mình.
Tông Duyệt đợi cả buổi cũng không nghe được câu đáp của Lê Quân.
Cô nhìn anh, không khỏi thấy thất vọng lấy ngón tay vẽ vòng tròn trên bàn: “Mấy ngày trước em chợt nghĩ đến thôi, không phải quyết ra ngoài làm việc bằng được…”
“Nếu em đã muốn đi thì cứ đi đi.” Lê Quân đặt ly xuống, ánh mắt trở nên vô cùng dịu dàng: “Em muốn ra ngoài làm việc sao anh có thể không đồng ý.”
“Anh đồng ý sao?” Tông Duyệt nhướng mày kinh ngạc, ánh mắt lại hiện lên vẻ mừng rỡ.
Lê Quân ôn hòa gật đầu, thận trọng ngẫm nghĩ vài giây: “Em tìm được công việc mình thích chưa?”
“Vẫn chưa, nhưng Tiểu Tiểu nói có thể tìm giúp em.”
Lê Quân trầm ngâm vài giây, sau đó nói lời kinh người: “Em muốn đến Ban Thư ký không?”
“Ban Thư ký?” Tông Duyệt gần như không nghĩ sâu xa, vô thức từ chối: “Em không đi đâu.”
Lê Quân lập tức nhíu mày: “…”
Anh không ngờ Tông Duyệt lại từ chối dứt khoát như vậy.
Anh nghiêm túc bổ sung: “Thật sự không muốn sao? Ban Thư ký có một người sắp nghỉ thai sản, đang tính tuyển người mới, nếu em đến anh sẽ sắp xếp.”
Tông Duyệt chớp mắt, thấy rõ sự không vui trên nét mặt anh.
Sao anh lại cụt hứng nhỉ?
Bình luận