Chương 547: Chương 547
Tông Duyệt do dự nhìn Lê Tiếu: “Chị vẫn chưa nghĩ ra, cũng không biết mình có thể làm gì…”
Cô không có kinh nghiệm làm việc, trừ đã từng sống trong quân đội ra, cả sở trường của mình là gì cũng không rõ.
Lê Tiếu đảo mắt ngẫm nghĩ: “Em nhớ chuyên ngành đại học của chị là Chính trị học?”
Tông Duyệt gật đầu: “Lúc đó ông nội bảo chị chọn chuyên ngành này, ông muốn chị vào cơ quan làm. Nhưng… sau đó chị vẫn muốn làm lính nên lừa ông đi báo danh.”
Đáy mắt Lê Tiếu hiện ý cười, cô đã hiểu biết hơn về Tông Duyệt.
Cô chị dâu này của cô, đúng là nhìn qua thì dịu dàng hiền thục, nhưng lại quật cường hơn bất cứ ai.
Lê Tiếu lại trầm ngâm, sau đó đưa ra vấn đề quan trọng hơn: “Anh Cả em có đề nghị gì?”
Tông Duyệt rụt cổ, ánh mắt lấp lóe: “Chị vẫn chưa nói với anh ấy.”
Lê Tiếu: “…”
Cô thản nhiên nhìn Tông Duyệt, ranh mãi nói: “Chị muốn làm rồi mới báo à?”
“Cũng không hẳn.” Tông Duyệt nắm tóc: “Chủ yếu chị không biết mình có thể làm gì, nên muốn nghe thử ý kiến của em.”
Lê Tiếu nhướng mày: “Vậy em đề nghị chị nên trò chuyện với anh Cả trước đã. Nếu anh ấy đồng ý, em có thể tìm việc giúp chị.”
“Thật chứ?” Tông Duyệt cười vui mừng, bỗng không ngồi yên được: “Vậy giờ chị gọi hỏi anh ấy xem sao…”
Lê Tiếu còn không kịp nhiều lời, đã thấy Tông Duyệt cầm điện thoại vội đến vườn hoa ngoài phòng.
Không lâu sau, Đoàn Thục Viện cầm trái cây quay lại phòng khách, nhìn quanh: “Tiểu Duyệt đi rồi à?”
“Dạ không, chị ấy ra ngoài gọi điện thoại thôi.” Lê Tiếu ra hiệu về phía ngoài cửa sổ.
Đoàn Thục Viện nhìn qua rồi ngồi xuống sofa, cầm một múi cam đưa qua.
Lê Tiếu dùng tay trái nhận lấy, vẫn luôn giấu tay phải trong túi quần, hỏi như ngầm ám chỉ: “Mẹ, dạo này ông ngoại thế nào?”
Đoàn Thục Viện lấy khăn giấy lau tay: “Tốt lắm, mẹ hỏi quản gia mấy lần, bảo ngày nào ông ngoại cũng vui vẻ.”
Lê Tiếu nhai kỹ múi cam, cong môi, nhìn sang ngoài cửa sổ.
Quả nhiên, ông ngoại không nói chuyện mời luật sư cho ba mẹ biết.
Ngoài vườn hoa, Tông Duyệt cầm điện thoại nhắn WeChat cho Lê Quân.
Gần năm giờ, cô không chắc anh có còn bận không.
Sau khi tin nhắn gửi đi, Lê Quân nhanh chóng gọi lại.
Tông Duyệt bật cười, ngồi trên ghế vườn hoa, vừa bắt máy đã nghe giọng trầm thấp của anh truyền đến: “Sao vậy? Tìm anh có việc à?”
“Cũng không có việc gì lớn, giờ anh có rảnh không?”
Thật ra rất hiếm khi Tông Duyệt gọi điện trong giờ làm của Lê Quân, một là vì sợ làm phiền anh, hai là… lo mình bám riết làm anh thấy phiền.
Bình luận