🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 544: Chương 544

Thương Úc liếc phản ứng vô thức của Hạ Sâm, ngón tay đang nắm ly rượu của anh run nhẹ: “Anh cảm thấy cô ấy sẽ thế nào?”

Hạ Sâm ngậm viên đá, hàm răng hơi run, uống một hớp rượu, ngả ngớn nhướng mày: “Cô ấy theo cậu về, đồng nghĩa với việc đã chọn cậu. Nhưng cái tên Childman kia liệu có giở trò với hai người hay không thì khó nói lắm.”

“Huống hồ họ còn có quá khứ vào sinh ra tử. Nó giống như bảo anh lựa chọn giữa cậu và lão Trạm vậy, trái tình phải nghĩa, dù là ai cũng khó lựa chọn.”

Dù Hạ Sâm là người phóng khoáng, nhưng bàn đến chuyện lớn thì không hề hàm hồ.

Điều hắn có thể nghĩ đến, không phải Thiếu Diễn không biết.

Thoạt nhìn Lê Tiếu đã chọn anh, nhưng tương lai ai biết được?

Loại tình cảm này luôn khó lòng qua được biến cố.

Sau câu này, Thương Úc mãi không nói gì.

Anh nâng ly rượu nhấp môi, mới đó đã uống cạn.

Anh rót thêm nửa ly, nhếch môi, giọng trầm thấp: “Chỉ cần cô ấy chọn tôi, mọi chuyện đều không thành vấn đề.”

Dù rất có thể Tiêu Diệp Huy sẽ sử dụng thủ đoạn cực đoan, anh cũng sẽ không để Lê Tiếu rơi vào thế lưỡng nan.

Hạ Sâm kín đáo nhìn Thương Úc, giễu cợt: “Cậu lạc quan thật.”

“Không thì… giết hắn đi?” Thương Úc âm trầm nhìn tủ rượu.

Hạ Sâm dùng lưỡi đẩy đẩy hàm trong: “Thằng chó má đó dễ chết như thế thì đã không giấu mình nhiều năm như vậy. Anh nghe lão Nghị nói, từ khi nó công bố thân phận, gia tộc Childman vui như trẩy hội. Nó đang lôi kéo quan hệ, tập trung thế lực. Anh thấy trong thời gian ngắn, nó không rảnh bỏ thời gian ra đối phó mấy đứa đâu.”

Hôm sau, Lê Tiếu ngủ đến mười giờ sáng mới dần tỉnh lại.

Rèm cửa phòng ngủ chính ngăn lại nắng gắt bên ngoài. Thời tiết tháng Chín không oi bức như mùa Hè, ánh nắng ấm áp và gió mát dễ chịu.

Lê Tiếu ngủ dậy nhìn trần nhà xuất thần, cảm giác hơi hoảng hốt, không quá chân thật, mãi mới ôm chăn ngồi dậy.

Cô cầm hộp điều khiển, bấm kéo rèm cửa ra, ánh nắng chói mắt từ cửa sổ rọi vào.

Điện thoại hiện một cuộc gọi nhỡ, là Vân Lệ gọi.

Lê Tiếu đi chân trần xuống đất, đứng trước cửa sổ nhìn dãy núi xanh biếc gọi lại cho anh ta.

Âm nhắc nhở vang ba tiếng, giọng Vân Lệ khàn khàn truyền đến: “Dậy rồi?”

“Ừ.” Lê Tiếu tiện thể ngả người lên ghế nằm trước cửa sổ, gác khuỷu tay lên trán, liếm môi: “Tìm em có việc sao?”

Vân Lệ trầm ngâm, đi đôi với tiếng bật lửa là tiếng cười của anh ta: “Dậy rồi thì xuống ngay đi, ông đây chờ em bốn tiếng rồi đấy.”

Lê Tiếu không kịp phản ứng, đứng dậy từ ghế nằm: “Anh ở biệt thự sao?”

Vân Lệ không đáp mà cúp máy luôn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...