🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 539: Chương 539

Đúng ngay lúc này, từ hướng cầu thang hành lang truyền đến tiếng bước chân.

Phong Nghị dừng động tác gọi điện thoại, nghiêng đầu nhìn, gương mặt anh tuấn tối lại: “Công tước có việc sao?”

Người đến là Tiêu Diệp Huy.

Người đi trước mở đường vẫn là kỵ sĩ hoàng gia của anh ta.

Tiêu Diệp Huy không trả lời Phong Nghị, chỉ nhìn cửa phòng sách.

Chỉ mấy giây sau, cửa phòng mở, bóng người cao ngất màu đen của Thương Úc đi ra.

Trong hành lang hoa lệ kiểu Âu, hai người đàn ông đứng cách nhau không xa nhưng lại rõ sự xa cách.

Tiêu Diệp Huy tiến đến, tay đeo găng trắng để xuôi bên người, ôn tồn nói nhỏ: “Tôi còn tưởng cậu sẽ cản trở tôi.”

Anh ta gọi điện cho Thương Thiếu Diễn bày tỏ muốn gặp mặt Lê Tiếu, vô thức cho rằng anh sẽ cản lại, nhưng anh lại không hề.

Hai người vẫn luôn nhìn nhau, Thương Úc đút một tay vào túi, ánh mắt sắc bén, cong môi: “Dù gì cũng phải cho hai người cơ hội chào từ biệt quá khứ.”

Nụ cười trên môi Tiêu Diệp Huy nhạt hẳn, khi xoay người đối mặt cánh cửa, anh ta nghiêng người hỏi: “Cậu chắc chắn cô ấy sẽ buông được quá khứ?”

Thương Úc không nhìn anh ta, nhận gói thuốc lá từ tay Phong Nghị, giọng bình tĩnh mà kiêu ngạo: “Cậu có thể thử xem.”

Tiêu Diệp Huy nhìn Thương Úc đầy thâm ý, cong môi mở cửa bước vào.

Phong Nghị nhìn bóng lưng anh ta biến mất, hơi lo lắng: “Tay Lê Tiếu sao rồi? Cậu để cậu ta vào như vậy, lỡ như…”

Thương Úc kẹp điếu thuốc đặt bên môi, giọng trầm thấp: “Không có lỡ như.”

Giữa Tiêu Diệp Huy và Lê Tiếu cần có một quyết định.

Trong phòng sách, Tiêu Diệp Huy đứng ngay cửa, thấy cảnh tượng bên trong, ánh mắt anh ta hiện lên ý cười nhạt.

Vẫn là Tiểu Thất mà anh ta biết, dù đối mặt với tình huống bất ngờ gì, cũng có thể lấy lại được bình tĩnh và lý trí trong thời gian nhanh nhất.

Cô ngồi một mình trên sofa dài kiểu Âu, gấu váy chấm đất, chân gác lên đùi, cúi đầu vuốt ve băng gạc trên tay phải, thờ ơ nói: “Anh đến rồi.”

Không mất bao nhiêu thời gian, từ lúc hoang đường luống cuống, cho đến giờ hời hợt thản nhiên, anh ta không còn thấy được tâm tư dư thừa nào trên người cô nữa.

Tiêu Diệp Huy đi đến sofa đơn trước mặt Lê Tiếu rồi ngồi xuống. Bạn cũ gặp mặt hàn huyên trong tình huống này thật thừa thãi và dối trá.

Anh ta khẽ thở dài, dựa lưng ghế: “Tay em sao rồi?”

Lê Tiếu kéo một góc băng gạc vuốt ve trên đầu ngón tay: “Chưa chết được.”

Cuộc đối thoại quá qua loa khiến Tiêu Diệp Huy chợt không thể thích ứng.

Thật ra, anh ta thà Lê Tiếu đánh mình, mắng mình, thậm chí ra tay với mình, chứ không mong sẽ thấy cô thản nhiên bình tĩnh đến vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...