Chương 538: Chương 538
Phòng sách tầng ba phủ Bá tước, kệ sách cả mặt tường trưng bày rất nhiều văn hiến cổ.
Căn phòng trang hoàng bởi màu đỏ nhạt, tạo bầu không khí nghiêm túc và ngột ngạt.
Đèn trần trong phòng rất ẩm, vầng sáng bao phủ người trên sofa. Trong yên ắng chỉ nghe được tiếng động tình cờ vang vọng.
Đó là tiếng mảnh ly vỡ gắp ra trong bàn tay Lê Tiếu rơi xuống trên khay.
Thương Úc khuỵu một chân, hơi cúi đầu, một tay nâng tay phải Lê Tiếu, tay kia cầm nhíp vạch da thịt tìm mảnh vụn còn sót bên trong.
Tóc anh rũ xuống trán, ngăn ánh mắt tràn đầy lo lắng.
Dường như anh rất cẩn thận khống chế lực, mu bàn tay cầm nhíp lộ gân xanh.
Lê Tiếu vẫn không nói gì, ngồi yên ở đấy, dù lòng bàn tay bê bết máu thịt cũng không hề than đau.
Cô nhìn chằm chằm kệ sách đối diện cứ như bị ẩn nút tạm ngừng.
Cứ như với cô mà nói, thất vọng và khổ sở
thật sự luôn là việc im hơi lặng tiếng.
Mười mấy phút trôi qua, Thương Úc băng lòng bàn tay rách bươm của cô lại, vầng trán rịn một tầng mồ hôi.
Tâm trạng của hai người căng thẳng đến tận cùng, nhưng vẫn không ai chịu nói lời nào.
Thương Úc vẫn duy trì tư thế khuỵu một chân, ngón tay ấm áp khẽ vuốt ve đầu ngón tay lạnh như băng của Lê Tiếu.
Ánh mắt anh nhìn cổ tay trái của cô, không thấy đồng hồ đeo tay đâu.
Nhưng trong hệ thống Honker Union mấy hôm nay xác định vị trí đồng hồ đeo tay vẫn ở Vân Thành.
Thế nên, anh mới không ngờ Lê Tiếu sẽ quay lại Anh, dường như còn đổi thân phận nữa.
Không biết qua bao lâu, Thương Úc mấp máy môi, yết hầu nhấp nhô liên tục, mãi mới khàn giọng hỏi: “Em trách anh?”
Lê Tiếu dời ánh mắt lờ đờ của mình đến mặt anh, để rồi sa vào đồng tử tối tăm của anh.
Cô cong môi, chậm rãi lắc đầu.
Trách anh điều gì đây?
Trách anh không chịu nói trước cho cô biết thân phận của Tiêu Diệp Huy sao?
Chuyện thế này bảo anh phải nói thế nào đây?
Giống hệt tâm trạng của cô lúc này, cô nên nói Thẩm Thanh Dã và Hạ Tư Dư biết kiểu gì đây, khi kẻ âm thầm ném đá giấu tay rất có thể là anh Cả Tiêu Diệp Huy đã từng ngập tràn nhiệt huyết vì họ.
Dù có nói ra, cũng rất có thể, Thẩm Thanh Dã sẽ cho rằng cô là đồ ngốc, Hạ Hạ cũng tưởng cô trúng tà.
Có đôi lời không thể nào nói thẳng chẳng e dè được.
Tâm trạng và băn khoăn thế này, Thương Úc cũng sẽ có.
Lúc này, Thương Úc vẫn quỳ chân nhìn ngang tầm với Lê Tiếu, nhẹ nhàng nắm ngón tay cô, đôi mắt sâu thẳm: “Nếu khó chịu, em có thể trách anh.”
Bình luận