🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 535: Chương 535

Sáu giờ sáng, Lê Tiếu về khách sạn gần bệnh viện.

Vân Lệ theo cô đến cửa phòng, tay phải nắm cổ áo khoác vest đắp lên sau vai: “Em nghỉ ngơi đi, phía bệnh viện có tin tức gì tôi sẽ báo ngay.”

Vệ sĩ quẹt thẻ mở cửa, Lê Tiếu đối mặt với Vân Lệ: “Chăm sóc chị ấy thật tốt.”

anementâm người n Vân Lệ mỉm cười đáp: “Yên tâm, người nhà cô ấy đến cả rồi, thêm cả tôi, không có chuyện không chăm sóc được cô ấy.”

Lê Tiếu nhìn anh ta, hai tiếng cảm ơn đến bên môi rồi nhưng lần lữa không nói ra.

Vân Lệ nhìn thấu ý đồ của Lê Tiếu, vò rối tóc cô, yết hầu nhấp nhô, lên tiếng áp đảo trước: “Bao giờ em đi?”

“Nhanh thôi.”

Nghe vậy, Vân Lệ gật đầu hiểu rõ, hất cằm về phía cửa phòng: “Biết rồi, đi nghỉ đi.”

Lê Tiếu mím môi thôi nhìn, sau cùng không nói gì, nhấc chân vào phòng.

Nửa tiếng sau, cô tắm rửa, ngồi nghỉ trên ghế đặt trước cửa sổ, nét mặt lạnh nhạt khôi phục vẻ bình thường.

Buông được tâm trạng căng thẳng và gánh nặng trong lòng, Lê Tiếu chỉ mất mười phút để chỉnh lý ổn thỏa mạch suy nghĩ.

Nên làm gì và làm thế nào, cô đã có kế hoạch sơ bộ.

Vậy nên, bảy giờ rưỡi sáng, một chiếc máy bay tư nhân cỡ nhỏ cất cánh từ sân bay Vân Thành, mục tiêu là Phủ Nội các Myanmar.

Đêm hôm đó, đã hơn bốn mươi tám tiếng từ lúc Hạ Tư Dư gặp tai nạn xe, dù cô vẫn chưa tỉnh lại, nhưng tình hình đã ổn định nên được chuyển đến phòng bệnh cao cấp tiến hành theo dõi.

Vợ chồng Hạ Trường Nghiệp tạm thời về

khách sạn nghỉ ngơi, anh Cả Hạ Tư Dư và

Vân Lệ ở lại phòng bệnh thỉnh thoảng trò

chuyện đôi câu.

Qua khoảng mười phút, anh Cả Hạ Tư Tư vào phòng vệ sinh.

Không lâu sau, Vân Lệ mím môi, đứng dậy khỏi sofa đến trước giường bệnh.

Anh ta đút hai tay vào túi, nhìn xuống Hạ Tư Dư nét mặt tái nhợt. Trong ấn tượng của anh ta, hiếm khi cô yếu ớt như vậy.

Cõi lòng Vân Lệ rung động, anh củi người xuống quan sát cô ở cự ly gần, sau đó nói lời kinh người: “Năm Hạ, nên tỉnh lại rồi, ngủ lâu quá dễ bị thiểu năng lắm.”

Sao anh ta không biết mục đích Lê Tiếu bảo anh ta đến Vân Thành chứ.

Nếu chỉ đơn giản là bảo vệ Hạ Tư Dư thì phái đại vài vệ sĩ đến là được.

Dụng ý thật sự của Lê Tiếu là mong anh ta có thể đánh thức Hạ Tư Dư.

Vân Lệ cảm thấy hy vọng không cao, nhưng anh ta không ngại thử.

Hạ Tư Dư không hề phản ứng, Vân Lệ hậm hực sờ mũi, cảm giác bản thân mới là thằng thiểu năng.

Anh ta duỗi chân kéo cái ghế ngồi xuống, dựa lưng ghế, hai tay khoanh trước ngực, mặc kệ Hạ Tư Dư có nghe thấy hay không, lầm bầm: “Nếu cô còn không tỉnh lại, rất có thể Lê Tiếu sẽ đại khai sát giới vì mấy người đấy. Chuyện lần này có rất nhiều điểm đáng ngờ, cô đành lòng để một mình cô ấy đối mặt với gió tanh mưa máu kia sao? Chẳng phải Thất tử biên giới các người hiểu rõ cô ấy nhất à? Nhẫn tâm nhìn cô ấy cô đơn, lẻ bóng?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...