🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 532: Chương 532

Thương Úc bóp bóp tay cô, cái chạm mát lạnh như có thể xoa dịu những gợn sóng trong lòng anh.

Đội kỵ sĩ nhà Bá tước đã đuổi hết những người ở quảng trường.

Phong Nghị đi tới đứng bên cạnh Thương Úc, lên tiếng: “Tông Duyệt, đủ rồi cháu.”

Lúc này, trận chiến giữa Tông Duyệt và tên đại ca da đen đã là đánh không mất xác không dừng lại.

Từng cú đấm nện vào da thịt khiến một tên to con cao hơn 1m9 như hắn trông thật hèn hạ.

Chỉ cần thấy động tác của cô là hắn sẽ phản xạ có điều kiện ôm đầu, kẹp chân, bảo vệ háng.

Tông Duyệt cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, giọng nói bên tại dần trở nên xa xôi, giống như đã trở lại quân đội, đổ mồ hôi mà luyện tập trên sân huấn luyện đầy nắng.

Cho đến khi…

Phong Nghị không thể nhìn nổi nữa, cất

bước đi tới ấn mạnh vào bả vai Tông Duyệt

cản cô lại, lạnh lùng cất tiếng: “Đứng lên

cho chú.”

Tông Duyệt thở hổn hển, tóc dính bết vào hai bên má, hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần, ngước nhìn Phong Nghị: “Chú Hai, chú đến đây khi nào vậy?”

Huyệt thái dương của Phong Nghị giật thình thịch, anh ta vỗ vào gáy cô một cái: “Đi lau tay đi, việc còn lại để chú giải quyết.”

Tông Duyệt đáp vâng rồi lưu luyến rời đi, mới đi được hai bước thì không hiểu sao chân bủn rủn, suýt khuỵu xuống bên đường.

Đánh nhau quyết liệt khiến adrenalin tăng vọt, không cảm thấy đau đớn và mệt mỏi. Bây giờ tỉnh táo lại, các cơ thả lỏng khiến cô lập tức mỏi mệt không chịu nổi.

Tông Duyệt lê bước đi tới trước mặt Lê Tiếu, liếc nhìn gương mặt lạnh lùng của Thương Úc, nuốt nước bọt, im lặng lấy khăn ướt trong túi xách ra lau mặt và tay.

Vừa xé gói khăn, nghĩ tới điều gì đó, cô vội vàng mở ví tiền, liếc nhìn tấm thẻ ngân hàng

Thấy tấm thẻ mà Lê Quân cho mình vẫn nằm yên bên trong, cô cười như trút được gánh nặng.

Lê Tiếu không để ý tới chi tiết này, thấy Tông Duyệt bước đi không vững thì dứt khoát đứng dậy kéo cô: “Chị ngồi nghỉ một lát đi.”

Tông Duyệt dựa vào mô-tô, ổn định hơi thở, chốc lát sau mới nghiêng đầu hỏi Lê Tiểu: “Em không bị thương chứ?”

“Không ạ.”

Lê Tiếu vừa dứt lời, Tông Duyệt liền cảm thấy có ánh mắt không vui đang rọi xuống đầu mình.

Tông Duyệt ngừng thở, mím môi trộm nhìn ánh mắt sâu thẳm và âm u Thương Úc.

Hình như chú Thiếu Diễn đang giận.

Sự việc hôm nay đúng là cô đã gây ra tai va.

Cô dè dặt nép vào người Lê Tiếu, muốn giảm cảm giác tồn tại của mình.

Khoảng mười phút đồng hồ, mấy tên của băng đua xe đều bị người của đội kỵ sĩ đưa đi. Khu ổ chuột vốn ồn ào trở nên yên tĩnh lạ thường.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...