Chương 528: Chương 528
Thương Úc cong môi, nhặt điếu thuốc
rơi trên sàn, tiện tay ném lên bàn,
giọng lộ ý cười: “Nghe có vẻ đúng là
một nhà tư bản không đứng đắn.”
Nhìn anh lấy điếu thuốc khác ra đưa đến bên môi châm lửa, Lê Tiếu nghiêng người dựa vào sofa, ánh mắt ranh mãnh: “Phải nhỉ? Nên em cần ở lại giúp anh Tư Tô xử lý chuyện này.”
Cô ngừng mấy giây, thôi nhìn, cúi đầu ngắm móng tay: “Trước khi xử lý phiền phức, chắc em sẽ không về Nam Dương.”
Thương Úc phun một làn khói mờ, quay đầu nhìn Lê Tiếu, cong môi đầy thâm ý: “Giải quyết xong sẽ trở về sao?”
“Chắc vậy.” Lê Tiếu nhướng mày đối mặt với anh, ý cười trong mắt càng rõ.
Anh híp mắt, nét mặt sâu xa khó lường: “Ừm, cần giúp nhớ nói anh biết.”
Lê Tiếu chỉ cười không nói. Giờ cô nhìn thấy rõ bốn chữ to “cố làm ra vẻ” trên mặt Thương Úc.
Cô vốn không nghĩ sâu xa về dụng ý thực sự của phía tư bản yêu cầu Liên minh Y học chuyển đi. Dù gì cũng không phải cô chưa từng thấy chuyện tư bản hay đưa ra những yêu cầu kỳ lạ.
Nhưng có thể khiến Thương Thiếu Diễn của Nam Dương bỗng dưng thất thổ, có ngu cách mấy thì cô cũng có thể nhìn rõ sự bất thường trong đó.
Nhà đầu tư không đứng đắn mà cô gọi, hình như có thể đóng dấu xác nhận được rôi.
Hai mươi phút sau, Thương Úc và Lê Tiếu xuống nhà hàng Tây dưới tầng.
Phong Nghị xuất thân quý tộc đang rót nước giúp Tông Duyệt, từng cử chỉ đều thể hiện hết phong độ thân sĩ.
Lúc dùng bữa, Tông Duyệt nhận được điện thoại của Lê Quân.
Cô cuộn khăn ăn trên đùi đặt lên bàn, nói thật ngại quá, cầm điện thoại đi ra hành lang.
Giờ đã là đêm khuya trong nước, Tông Duyệt dựa lưng vào vách tường, dịu dàng cười nói: “Sao anh còn chưa đi ngủ?”
“Anh vừa xong việc.” Giọng trầm thấp của Lê Quân lộ rõ sự mệt mỏi. Anh vén chăn lên giường. Sau một loạt tiếng ồn ào, anh lại hỏi: “Em chơi vui không?”
Tông Duyệt nhìn mũi chân mình, vẻ tươi cười hiện rõ trên nét mặt: “Cũng được, nhưng em không đi mấy, chỉ dạo phố thôi.”
Lê Quân ở trong nước, dựa đầu giường nghe chất giọng trong trẻo của cô, cảm giác cô đơn buồn bực lạ lẫm chợt nảy sinh.
Bên giường không có cô, thật trống trải và vắng vẻ.
Anh ngủ một mình hơn ba mươi năm, lúc trước không thấy cô đơn, cũng không lĩnh hội được mùi vị khó ngủ gối chiếc.
Nhưng Tông Duyệt mới rời đi hai ngày, Lê Quân đã không thích ứng được.
“Em tính chơi mấy ngày?”
Tông Duyệt vuốt mái tóc dài ngang vai, đáp mơ hồ: “Chắc bảy tám ngày.”
Cô chỉ dự đoán mà thôi. Vì lúc trước cô có hỏi Tiếu Tiếu, hình như có việc phải làm ở đây, nên chưa chắc được ngày về.
Bình luận