🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 520: Chương 520

Đêm tối, mười một giờ, Lê Tiếu đã đến sân bay quốc tế Nam Dương.

Xe vừa dừng hẳn, Giám đốc thương vụ công ty hàng không đã xách cặp táp đi đến: “Cô Lê, sắp xếp ổn thỏa cả rồi.”

Lê Tiếu gật đầu, thuận tiện liếc đồng hồ bên tay trái, đang nghĩ gọi cho Tông Duyệt thì sau lưng đã truyền đến tiếng động cơ xe thể thao.

Tông Duyệt mặc áo thun và quần jeans dừng xe ở cạnh, lấy một cặp da nhỏ màu tím từ cốp sau ra, vội vàng đến chỗ Lê Tiếu: “Xin lỗi, xin lỗi, chị đến muộn.”

Cô vốn tưởng sáng mai mới lên đường đến Anh, không ngờ dùng bữa ở nhà ông ngoại xong, Lê Tiếu lại bảo cô về dọn đồ tập hợp ở sân bay.

May mà Lê Quân không ngăn cản, vừa nghe cô ra ngoài du lịch với Tiếu Tiếu đã vui vẻ đồng ý, thậm chí còn đưa cho cô một tấm thẻ để cô quẹt thoải mái.

Lê Tiếu thấy chóp mũi Tông Duyệt rịn mồ hôi, cong môi nói: “Không muộn, đi thôi.”

Giám đốc thương vụ rất có mắt nhìn, nhận lấy cặp da trong tay Tông Duyệt, khi đưa họ lên máy bay còn cung kính dặn dò: “Cô Lê, hai đường bay đã chuẩn bị ổn thỏa rồi. Nhưng khi quá cảnh phi trường Myanmar, cô có thể phải cần phối hợp tiến hành kiểm tra với họ, nhưng sẽ không trễ nải quá lâu, cùng lắm là một giờ thôi sẽ có thể tiếp tục cất cánh.”

Lê Tiếu bước chậm rãi lên cầu thang mạn, cụp mí mắt đáp lại.

Trong khoang máy bay, Tông Duyệt ngồi ở cửa sổ, cầm khăn giấy lau mồ hôi, nhìn Lê Tiếu ngồi bên cạnh gác tréo chân, bèn áp qua hỏi: “Tiếu Tiếu, chúng ta phải quá cảnh ở Myanmar sao?”

Nam Dương cũng có đường bay thẳng, hơn nữa đây còn là máy bay tư nhân, sao phải quá cảnh?

Lê Tiếu dựa lưng ghế lắc mũi chân, hơi khép mắt trả lời đơn giản: “Ừ, tiện hơn.”

Tạm thời Tống Duyệt không hiểu hàm ý câu nói của Lê Tiếu, nghĩ sao vẫn thấy bay thẳng tiện hơn mới đúng.

Sau ba tiếng đồng hồ, máy bay tư nhân đã đến sân bay quốc tế Myanmar.

Khi cửa máy bay mở ra, hơi nóng ập vào mặt.

Tông Duyệt mơ màng mở mắt, nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ mạn máy bay, thấy không ít nhân viên tiến hành kiểm tra chuyến bay kế tiếp và tiếp tế không trung.

Cô dạy trán, tỉnh táo hơn thì ngồi dậy nhìn đối diện: “Tiếu Tiếu, chúng ta phải xuống à?”

Lê Tiếu đang cúi đầu bấm điện thoại, dường như đang nhắn tin.

Nghe Tông Duyệt hỏi, Lê Tiếu không ngẩng đầu, trả lời: “Không cần đâu.”

Tông Duyệt mím môi, càng thêm hiếu kỳ.

Dù đã nhiều năm cô không ra nước ngoài, nhưng quá cảnh thì luôn phải xuống sân bay mới đúng?

Nhưng cô chợt nhớ đến, bay từ trong nước đến Myanmar, hình như cô không có visa.

Lẽ nào máy bay tư nhân giải quyết những vấn đề này sao?

Nhưng… từ đầu đến cuối, Tiếu Tiếu đều không nhắc đến giấy tờ tùy thân của cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...