Chương 519: Chương 519
Lê Tiếu cười khẽ: “Được, vậy gặp ở sân bay.”
Anh nhạy bén cảm giác được lời cô nói mang hàm ý, đang suy nghĩ thì nghe có người đang trò chuyện với cô.
Cô che ống nghe đáp lại đôi câu, đợi đối phương đi xa, cô lại nhìn màn hình: “Vậy em đi làm việc đây.”
Gần tối, Lê Tiếu rời khỏi Sở nghiên cứu, tự lái xe đến biệt xá Tông Lư của ông ngoại.
Đi đường khoảng một giờ, lúc đến nơi, xe nhà họ Lê và xe của Lê Quân đã dừng trước cửa.
Lê Tiếu chậm rãi vào sân, lão quản gia nhiệt tình tiến lên đón.
“Dạo này ông ngoại thế nào?”
Quản gia cười ha hả nói: “Tốt lắm, phẫu thuật xong không để lại di chứng. Dạo này ông cụ ăn ngon ngủ yên, tinh thần đầu óc rất minh mẫn.”
Lê Tiếu gật đầu, sau khi vào cửa, đặt trái cây lên bàn phòng khách, xoay người đi ngay đến phòng ăn Mãn Đường Uyển.
Hôm nay ông cụ Đoàn Cảnh Minh chỉ gọi cả nhà Đoàn Thục Viện và cậu Út Đoàn Nguyên Huy đến dùng bữa chung.
Không có cậu Cả và dì Cả ở đây, bầu không khí bàn vô cùng hài hòa.
Ông cụ ngồi vị trí đầu bưng trà nhấp một ngụm, nhìn hai vị trí trống trên bàn, hỏi: “Tiểu Ngạn và Tiểu Thừa không có mặt sao?”
Đoàn Thục Viện nhếch môi: “Dạ, hai đứa nó lúc nào cũng bôn ba bên ngoài, kệ chúng đi ba.”
Đoàn Cảnh Minh rầu rĩ thở dài, sau đó nghiêng đầu dặn quản gia: “Lấy đồ của tôi tới đây.”
Quản gia đáp lại rồi ra khỏi phòng ăn. Ông cụ nhìn mấy người ngồi trước bàn, giọng già nua: “Hôm nay ba gọi mấy đứa tới vì muốn nhắc đến chuyện di chúc.”
“Ba?” Cậu Út Đoàn Nguyên Huy nghiêng người dựa góc bàn, nghe vậy lập tức nhíu mày: “Đang yên lành sao ba lại nhắc đến chuyện di chúc làm gì?”
Đoàn Cảnh Minh liếc đối phương, không đáp mà nói tiếp: “Vốn dĩ ba cũng không muốn công bố di chúc sớm, nhưng thời gian trước, Nguyên Hoằng và Thục Hoa có đến tìm ba mấy bận. Nếu hai đứa nó đã không kìm lòng được, ba quyết định nói thẳng cho bọn con biết.”
Khi ông cụ đang nói, quản gia đã quay lại, cầm mấy túi da trong tay.
Đoàn Cảnh Minh tỏ ý, quản gia phát từng túi cho mỗi người, xong rồi lập tức rời khỏi phòng ăn.
Ông cụ hất cằm với các túi giấy: “Mấy đứa mở ra xem đã, bên trong là bản sao công chứng di chúc. Dù thế nào đi nữa, ba muốn chia thế nào, chia cho ai, chỉ có ba mới có quyền làm chủ. Ba vẫn chưa lẩm cẩm, cũng chẳng cần ai dạy bảo nên chia sao cho công bằng.”
Ông vừa dứt lời, mấy người trước bàn đều ngẩng đầu nhìn ông.
Không ai ngốc cả, đương nhiên ông cụ đang nhắc đến Đoàn Nguyên Hoằng và Đoàn Thục Hoa.
Đoàn Thục Viện nắm chặt túi giấy, nét mặt xấu hẳn đi: “Ba, có phải hai anh chị ấy…”
Ông cụ giơ tay lên, mím môi lắc đầu: “Bọn nó muốn sao ba cũng mặc kệ. Còn bản sao trong tay mấy đứa là số tài sản ba chia riêng từng đứa. Phần của Nguyên Hoằng và Thục Hoa, ba đã phái người đưa qua rồi, còn việc có đồng ý hay không thì tự xem chúng nó.”
Bình luận