🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 518: Chương 518

Lê Tiếu lái xe rời khỏi biệt thự. Cô vừa quyết định đi Anh nên không kịp làm visa.

Vậy thì đành dùng cách khác.

Lê Tiếu vịn vô lăng, đeo tai nghe, vừa gọi điện vừa lái xe về nhà họ Lê.

Vào cửa, Đoàn Thục Viện đang ngồi trong phòng khách trò chuyện với Tông Duyệt.

Tivi ở phía trước đang tắt tiếng, họ cười nói trông rất hòa hợp.

“Tiếu Tiếu, em về rồi.”

Tông Duyệt thấy bóng người ở lối vào phòng khách thì vui vẻ chào hỏi.

Lê Tiếu nhàn nhạt chào lại, tính lên thẳng tầng lầu thì Đoàn Thục Viện đã gọi cô lại: “Phải rồi Tiếu Tiếu, tối mai con có thể về sớm không?”

Cô dừng bước: “Sao thế mẹ?”

Đoàn Thục Viện vẫy tay với cô, tươi cười nói: “Ông ngoại con bảo tối mai chúng ta cùng dùng bữa, nói là có chuyện cần bàn. Con nhớ xin nghỉ với Sở nghiên cứu, chiều năm giờ chúng ta cùng đến chỗ ông ngoại con.”

Lê Tiếu: “Dạ, con biết rồi.”

Đoàn Thục Viện nhìn cô lên tầng, quay lại nhìn Tông Duyệt bên cạnh, vỗ tay cô: “Được rồi, con cũng đã trò chuyện với mẹ cả buổi sáng. Lâu lắm Tiếu Tiếu mới về, con chơi với em nó đi.”

Trên tầng, Lê Tiếu vừa vào cửa liền đóng lại ngay. Tiếng động vừa phải nhưng nét mặt hiện rõ buồn bực.

Ông ngoại sắp xếp mai cùng dùng bữa, cô không thể không đi được.

Thế thì, cô đành phải ra nước ngoài muộn lại một ngày.

Lê Tiếu ngồi trước bàn vuốt sợi tóc bên quai hàm, ánh mắt lơ đãng nhìn lên tủ sách.

Cô đứng dậy bước đến đó, mở cửa tủ ra, nhìn két sắt màu đen tinh xảo bên trong, ngón tay gõ nhẹ lên cửa tủ.

Không lâu sau, cô lấy mấy quyển sổ nhỏ bên trong ra, nhìn lướt rồi chọn một quyển màu xanh nhét vào túi quần.

Ngay lúc khóa két sắt lại, Tông Duyệt gõ cửa ngoài: “Tiếu Tiếu, chị vào được không?”

Lê Tiếu khóa kỹ cửa tủ sách, sau đó ra khỏi phòng ngủ.

Sau bữa trưa, Tông Duyệt một mình cũng chán, trong tình huống không làm phiền Lê Tiếu, bèn đi theo cô đến Sở nghiên cứu.

Dưới tòa lầu cao ốc, Tông Duyệt nhìn quanh: “Tiếu Tiếu, chị không phải nhân viên nghiên cứu chỗ em, ra vào tùy tiện có gây phiền cho em không?”

Dù cô rất vui được ở cạnh Lê Tiếu, nhưng cũng không muốn gây phiền cho đối phương.

Lê Tiếu đút một tay vào túi đi về phía trước, thản nhiên nói: “Không đâu.”

“Ồ.” Tông Duyệt đội mũ che nắng, giơ tay chỉnh vành, vội đuổi theo Lê Tiếu.

Hai người bước lên bậc thang trước cửa. Có thể vì tò mò nên ánh mắt Tông Duyệt thỉnh thoảng đánh giá xung quanh.

Cũng vì thế, lúc cô liếc mắt, bất ngờ thấy trong túi quần của Lê Tiếu có quyển sổ nhỏ màu xanh.

Dù chỉ lộ ra một phần ba, nhưng cũng đủ cô thấy rõ đó là hộ chiếu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...