Chương 516: Chương 516
Ba tiếng sau, một giờ trưa, Lê Tiếu nhận được email phản hồi tiếng Myanmar.
Nội dung rất đơn giản, chỉ mấy chữ le que.
Người đó tên Ken, là vệ sĩ công ty cố vấn an ninh của Anh.
Lúc Lê Tiếu đọc được email này đã là chín giờ rưỡi.
Cô nằm trong phòng ngủ chính biệt thự, xem nội dung email, gương mặt hiện lên vẻ nghiền ngẫm.
Lại là nước Anh.
Quả thật Lê Tiếu không có ấn tượng gì tốt với quốc gia này.
Mà hình như gia tộc Công tước Childman cũng ở Anh, Lê Tiếu bỗng dưng nghĩ đến.
Tối qua, khi Thương Úc và cô trò chuyện trên xe, cô không thể tập trung nên mới bỏ quên yếu tố này.
Anh đến Anh, liệu có… gặp bà Tiêu không?
Lê Tiếu ngồi bật dậy, co chân trái nhìn
vách tường đối diện như có điều suy nghĩ.
Chưa đến nửa phút, cô gọi điện cho Lê Tam: “Anh ở Anh sao?”
Đầu điện thoại kia có tiếng gió như thét gào.
Lê Tam sang bên cạnh mấy bước, trầm giọng nói: “Anh về biên giới ngay thôi, em có việc sao?”
“Anh có gặp anh ấy không?” Lê Tiếu khẽ hỏi, trong đầu lập tức nghĩ đối sách.
Hạ Sâm đã nói, một khi Thương Úc gặp bà Tiêu, ắt hẳn sẽ phát bệnh.
Vậy thì, lần này anh muốn gặp Charles, hay…
Lê Tam yên lặng mấy giây, giọng không nghe ra vui hay giận: “Em đang hỏi thăm hành tung bạn trai em thông qua anh sao?”
Lê Tiếu híp mắt, vén chăn xuống giường, xỏ dép ra ngoài.
Cô không trả lời, cứ thế cầm điện thoại duy trì sự im lặng. Cuối cùng Lê Tam phải chịu thua: “Có gặp, nhưng hình như cậu ta bận lắm. Anh gặp cậu ta ở khách sạn, thấy ngay một người nước ngoài đến đón cậu ta.”
Chắc đó là Charles.
Lê Tiếu ra khỏi phòng ngủ chính, chậm rãi đi xuống quầy rượu bán tầng hầm: “Anh đã giải quyết chuyện của Âu Bạch rồi chứ?”
“Xem như là thế, anh làm cậu ta gãy một chân.”
Lê Tam liếm răng cấm. Nếu không phải nể mặt Thương Thiếu Diễn, có thể anh đã chặt luôn cái chân đó đi rồi.
Nhưng làm gãy một chân xem như cũng đủ hả giận.
Trong vòng ít nhất ba tháng, Âu Bạch phải ngồi xe lăn dưỡng thương, việc quay phim cũng phải tạm ngừng, tổn thất không đơn giản chỉ là tiền thù lao.
Lê Tiếu hời hợt nói: “Ừ, em biết rồi.”
Cúp máy, cô vào quầy bar, tiện tay cầm một chai Brandy, rót cho mình một ly, lại lấy một viên đá trong tủ lạnh ném vào, lắc ly, ngửa đầu uống hơn nửa.
Xem ra, cô phải nhanh chóng đến trụ sở chính của Liên minh Y học một chuyến.
Thời gian trôi qua từng ngày, mới đó đã năm ngày rồi nhưng Thương Úc vẫn chưa trở lại.
Bình luận