Chương 511: Chương 511
Lời giới thiệu này quá bình thường, bình thường đến nỗi cụm từ “Bạc Đình Kiêu” từ miệng cô chẳng có âm điệu trau chuốt nào.
Hai người đàn ông cùng nhìn cô, một giây sau không hẹn mà cùng ngước mắt, khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, vừa lạnh lùng, vừa bình tĩnh.
Xưa nay đàn ông đối đầu nhau không cần nhiều lời, lặng lẽ mà tùy ý.
Mấy giây sau, Bạc Đình Kiêu đưa tay ra trước: “Anh Thương, ngưỡng mộ đã lâu.”
Thương Úc thong dong bắt tay lại, nửa giây sau đôi bên cùng buông tay ra.
Anh quay đầu nhìn Lê Tiếu, cất giọng trầm thấp mà dịu dàng: “Nghe nói năm đó anh Bạc rất chiếu cố Tiếu Tiếu, sau này nếu cần gì, anh đừng khách sáo với chúng tôi.”
Hai từ “chúng tôi” phân biệt rất rạch ròi.
Bạc Đình Kiêu vẫn bình thản, nhếch môi cười khẽ: “Chỉ tiện tay mà thôi, không cần bận tâm. Tôi còn có việc, xin phép đi trước.”
Thương Úc nhếch môi, khẽ gật đầu với anh ta: “Xin cứ tự nhiên.”
Ngay lúc anh ta xoay người, nụ cười trên môi vụt tắt, ngay cả ánh mắt cũng thâm sâu khó dò.
Thương Thiếu Diễn Nam Dương, vừa gặp đã kín đáo áp đảo tinh thần anh ta.
Anh ỷ anh ta không dám thể hiện trước mặt Lê Tiếu, mấy câu nói nghe như vô tình, thật ra lại mang đầy ý nghĩa tuyên bố chủ quyền.
Đây gọi là lòng chiếm hữu sao?
Chẳng mấy chốc xe đã lái ra khỏi bãi đỗ. Tông Trạm chào tạm biệt hai người bên cạnh rồi đi dọc theo đường cũ trở về.
Bên ngoài hành lang trống trải và yên tĩnh, Lê Tiếu ung dung nhìn người đàn ông ở trước mặt: “Không phải anh nói là sẽ không tới sao?”
Ánh mắt Thương Úc mang vẻ thâm sâu khó tả, anh nhếch môi, nắm cằm cô: “Đúng lúc anh rảnh.”
Lê Tiếu nửa tin nửa ngờ kéo tay anh xuống, nhướng mày: “Thật sao? Sao em cảm thấy…”
Cô cũng không phải kẻ ngốc, thấy rõ màn đọ sức như có như không giữa anh và Bạc Đình Kiêu vừa rồi.
Anh thuận thế trở tay nắm lấy tay cô, nghiêng đầu nhìn cô, nhếch mép cười: “Hửm?”
“Không có gì.” Lê Tiếu mím môi, sóng vai anh bước lên hành lang vây quanh núi: “Khi nào anh về?”
“Để xem em về khi nào.” Thương Úc hờ hững nói, giống như đây là chuyện dĩ nhiên.
Lê Tiếu liếc nhìn anh, muốn cười nhưng không cười, hỏi lại: “Vậy nếu em tạm thời không về thì sao?”
Thương Úc đang đi phía trước, nghe vậy
thì dừng chân lại, nhướng mắt liếc nhìn cô:
“Định ở lại Thủ đô ôn chuyện với anh Kiêu
của em sao?”
Anh nhấn mạnh hai chữ “anh Kiêu”, Lê Tiếu hiểu ra, im lặng xoa trán, bật cười.
Quả nhiên là ghen.
Cô kéo Thương Úc đi vào hành lang, ngồi xuống ghế nghỉ ngơi. Sau khi ngồi xuống, cô cúi đầu mân mê ngón tay anh, im lặng chốc lát mới nói: “Vốn dĩ em đã có ý định đó, nhưng bên Sở nghiên cứu còn có việc phải làm, không ở lại Thủ đô lâu được.”
Bình luận