Chương 506: Chương 506
Trước cửa, ông cụ Tông chắp tay sau lưng tiễn họ lên xe, sơ mi người già trên người khiến ông rất hòa ái dễ gần.
Khi xe đi xa, Tông Trạm nghiêng người dựa khung cửa, liếc nhìn giày vải Đế Kinh trên chân ba mình: “Ba… tha thứ cho Tiểu Duyệt rồi?”
Nụ cười trên mặt Tông Hạc Tùng chợt rét lạnh, ông cụ quay đầu nhìn anh ta: “Nếu con cũng quỳ ba tiếng, ba sẽ tha thứ cho con.”
Tông Trạm sâu kín nhìn ba mình, sờ mũi: “Ba giận cá chém thớt con làm gì? Lúc đó Tiểu Duyệt muốn kết hôn, cũng chính ba đồng ý mà.”
“Con còn mặt mũi nói sao?” Tông Hạc Tùng nhấc chân muốn đạp anh ta: “Nếu không phải con giúp nó lấy giấy xác nhận mang thai giả từ bệnh viện, ba đồng ý mối hôn sự này mới là lạ!”
Tông Trạm cúi đầu nhìn đầu ngón tay mình, muốn cười nhưng không cười được: “Ba thôi đi, không biết ai đó suốt cả tháng trời, ngày nào cũng muốn ôm chắt. Giờ biểu hiện của ba chắc chắn là thẹn quá thành giận. Thay vì tức giận Tiểu Duyệt, chi bằng ba để Lê Quân cố gắng một chút, nhanh nhanh cho ba một đứa chắt.”
Bị con trai mình vạch trần tâm sự không hề nể nang, Tông Hạc Tùng thở dài, chắp tay sau lưng vòng qua tường ngăn, cười lạnh nói: “Nghe nói dạo này quân đội sống nhàn lắm, mấy hôm nữa ba với lão Đoan sẽ bàn bạc lại, dành thời gian tổ chức cho mấy đứa một đợt diễn tập đối kháng, nếu không, đao mà không lấy ra mài dễ cùn lắm.”
Tông Trạm: “…” 11
Biệt viện Đế Cảnh, ông bà Lê mịt mờ ngồi trên sofa, nhìn Lê Quân lê bước, chợt hỏi: “Thẳng Cả, chân con sao thế?”
Nghe vậy, Tông Duyệt lập tức cúi đầu, hốc mắt đỏ ửng.
Lê Quân thở dài, nhíu mày: “Không sao, vừa rồi con trật chân thôi.”
“Anh Cả, anh lên tầng nghỉ ngơi đi thôi.” Lê Tiếu nói. Trong tình huống này, câu nói của cô có vẻ khá đột ngột.
Lê Quân nhếch môi gật đầu, không nói nhiều, chậm rãi lên cầu thang.
Tông Duyệt cũng vội chào hỏi rồi nhanh chóng theo lên.
Mấy người trong phòng khách đồng thời nhìn Lê Tiếu. Đoàn Thục Viện xoa trán, đầu óc rối ren: “Tiếu Tiếu à, anh con sao thế?”
Lê Tiếu ngửa đầu dựa sofa, biếng nhác nói: “Không sao hết, trật chân thôi.”
Ông bà Lê: “…”
Đương nhiên Lê Quân không trật chân rồi.
Quay lại mấy tiếng trước, anh theo Tông Duyệt đến phòng của ông cụ.
Như họ đã dự đoán, ông cụ Tông không chịu gặp.
Hai người đứng trước cửa phòng mềm mỏng, nhưng người bên trong vẫn luôn im lặng.
Trước đó, Tông Trạm gọi Lê Tiếu ra khỏi phòng khách, thật ra là dẫn cô đến viện Đông. Hơn nữa, anh còn nói rõ nội tình của hôn sự này.
Vậy nên, lúc ấy đứng trong sân viện Đông, Lê Tiếu chỉ nói một câu đơn giản: “Anh Cả, khi xin lỗi bậc ông cha thì phải cúi thấp.
Cô cố ý nhấn mạnh từ “cúi thấp”, tin rằng anh cô sẽ hiểu.
Tông Duyệt nói dối thật, nhưng cô đã gả cho anh Cả. Về trách nhiệm, dù ai đúng ai sai, anh Cả và nhà họ Lê đều phải gánh cho Tông Duyệt.
Bình luận