Chương 464: Chương 464
Thư ký sợ ngây người.
Sắp bảy giờ tối rồi, anh muốn đi khảo sát cơ sở ở đâu thế?
Lê Quân mặc kệ vẻ mặt câm nín của thư ký, xoay người cầm chìa khóa xe rời khỏi khách sạn.
Anh không bảo tài xế đi cùng, trên đường đến bãi đỗ xe, còn không quên lấy điện thoại ra xem tin nhắn WeChat.
Khung trò chuyện đầu tiên là Lê Tiếu gửi đến.
Chỉ có mấy chữ: Vợ anh bị nhiễm trùng giác mạc rồi.
...
Sau bữa tối, Lê Tiếu quay lại phòng, Tông Duyệt trò chuyện với Đoàn Thục Viện dưới lầu.
Lê Tiếu ngồi trước bàn, chống cằm nhìn hộp gấm màu xanh, sau đó bật đèn bàn, lấy công cụ tháo ráp linh kiện trong ngăn kéo ra.
Cô đeo mắt kính chuyên dụng, dùng nhíp kháng từ và tua vít cẩn thận tháo dây đeo đồng hồ.
Vì là đồng hồ đeo tay được làm riêng, quá trình tháo ra quả thật tốn không ít thời gian.
Đúng như Thương Úc nói, trong đồng hồ có kim gây mê cỡ nhỏ, tổng cộng sáu chiếc.
Cô cần phải hủy kim gây mê đi, nếu không theo hiểu biết của cô về anh, nếu lần sau bệnh phát tác, rất có thể anh sẽ đích thân ra tay gây mê chính mình.
Quan khoảng nửa tiếng, Lê Tiếu nhìn mấy mảnh trên bàn, lại nhìn mặt đồng hồ.
Đã lâu rồi cô không tháo linh kiện tinh vi, định luyện tay một chút, phá hết rồi lắp lại.
Năng lực của Lê Tiếu rất cao, đang định đặt mặt đồng hồ trong máy cố định thì nghe thấy tiếng hô đầy kinh ngạc của quản gia từ ngoài sân: "Cậu Cả, cậu đi công tác về à?"
Nghe vậy, Lê Tiếu nhướng mày, nhìn thời gian trên mặt đồng hồ, vẫn chưa đến tám giờ rưỡi, anh Cả vội về từ tỉnh ngoài sao?
Cô bĩu môi, dùng giấy tiệt trùng đậy đồ trên bàn lại, tắt đèn bàn xuống lầu.
...
Ngoài vườn hoa, Tông Duyệt nghe tin Lê Quân trở về liền chạy đến phòng khách ngay.
Cô đứng ngay cửa, nhìn người đàn ông mặc sơ mi trắng phối quần tây càng lúc càng tới gần, nhịp tim đập rộn cả lên.
Lê Quân đi đến trước mặt Tông Duyệt nhìn đôi mắt cô không chớp mắt. Thấy cô cụp mắt xuống, anh giơ tay nâng cằm cô lên: "Đã đi bệnh viện chưa?"
"Hả?" Tông Duyệt gật đầu: "Em đi rồi, anh xong công tác rồi sao?"
Lê Quân không đáp, mím môi mỏng, lại hỏi: "Bác sĩ bảo sao?"
Tông Duyệt không hiểu nét mặt nghiêm túc của anh đại biểu cho điều gì, vẫn nghiêm túc truyền đạt lại lời bác sĩ.
Lê Quân thầm than rồi đi lướt qua Tông Duyệt: "Vào rồi nói."
Cô ngây người, cứ thấy hôm nay anh là lạ, không biết có phải ảo giác hay không.
Thật ra, Lê Quân chỉ bị câu nói kia của Lê Tiếu nhắc nhở thôi.
"Vợ anh nhiễm trùng giác mạc rồi."
Chữ vợ khiến Lê Quân bắt đầu nhìn thẳng vào cuộc hôn nhân này.
Anh chợt phản ứng, người phụ nữ sắp trở thành vợ này, sẽ là trách nhiệm gánh trên vai anh về sau.
...
Sáng hôm sau, nắng mai hồng.
Chưa đến bảy giờ, Đoàn Thục Viện đã đến phòng ngủ của Lê Tiếu, lôi cô khỏi giường.
"Mẹ à, có chuyện gì thế?"
Lê Tiếu thiếu ngủ, ngồi trên giường đỡ trán, dáng vẻ mơ hồ.
Tối qua cô tháo mặt đồng hồ đến khuya, cảm giác chưa ngủ được bao nhiêu, giờ không tỉnh nổi.
Đoàn Thục Viện đi đến kéo rèm cửa ra, cười tủm tỉm ở đầu giường vỗ vai cô: "Bé cưng, mau dậy thôi, cơm nước xong mẹ đưa con đi trang điểm."
Lê Tiếu không đổi sắc mặt ngẩn đầu lên: "Để làm gì?"
Đoàn Thục Viện "chậc" một tiếng, chỉnh lại đầu tóc rối của cô: "Con quên hôm nay ông cụ Thương đến cầu hôn à? Vừa rồi ông ấy cho người thông báo, trưa nay đến khách sạn Hoàng Gia dùng bữa. Dậy mau đi, mẹ dẫn con đi spa rồi đến studio tạo hình chỉnh trang lại. Đính hôn là chuyện lớn như vậy, không thể ăn mặc lôi thôi được."
Lê Tiếu trầm ngâm ba giây, kéo chăn trùm đầu nằm ngả lại ra giường: "Tủ đồ của con đâu có món nào lôi thôi."
Dù gì cũng là đồ trong các tuần lễ thời trang lớn, lôi thôi sao được?
Đương nhiên, đối mặt với thái độ vừa mềm vừa cứng của Đoàn Thục Viện, cuối cùng Lê Tiếu vẫn bị ép ra khỏi cửa.
...
Mười một giờ rưỡi trưa, xe nhà họ Lê dừng dưới lầu khách sạn Hoàng Gia.
Lê Tiếu theo người nhà vào phòng bao đặt trước, cô vừa đi vừa cúi đầu nhìn trang phục của mình, cứ thấy không được tự nhiên.
Ngoài sảnh Lam, hai vệ sĩ thấy ba người nhà họ Lê liền đẩy cửa ra.
Không như tình cảnh từ hôn lúc trước, hôm nay quần áo ai nấy cũng vô cùng trang trọng.
Lê Quảng Minh mặc đồ thời Đường màu xám, Đoàn Thục Viện mặc bộ váy màu nâu, phong độ và khí chất của hai người chuẩn với vị trí gia chủ và chủ mẫu.
Còn về Lê Tiếu...
Khi cửa sảnh Lam được đẩy ra, ba người bước vào, Thương Tung Hải đang ngồi ở khu nghỉ ngơi vừa nhìn thấy Lê Tiếu cũng ngây người ra.
Cô mặc váy dài màu đỏ rượu mô phỏng sườn xám, tay kéo đuôi váy chậm rãi đi đến. Tóc buộc đuôi ngựa, trông vừa diễm lệ, vừa tự tin và sinh động.
Bình thường Lê Tiếu cũng mặc váy, nhưng cô chưa từng động đến váy đỏ.
Màu quá chói, hơn nữa còn khó phối hợp.
Ngay khi vào sảnh tiệc, ngoài ánh mắt ngây ra trên gương mặt nghiêm túc của Thương Tung Hải, còn có đôi mắt âm thầm của Thương Úc đập ngay vào mắt cô.
Lê Tiếu kín đáo quét mắt qua Thương Úc. Nhìn thấy ngay cổ áo vest cắt may khéo léo là một góc khăn vuông màu đỏ rượu lộ ra, cô không khỏi nhếch môi.
Váy cô cũng màu đỏ rượu.
Lúc này, Thương Tung Hải còn chưa tỉnh táo lại, vẻ mặt ông hoài niệm hiếm thấy.
Dường như ông đang nhìn thấy một người khác qua Lê Tiếu.
Ngây ra một thoáng, Thương Tung Hải nhanh chóng ổn định tâm trạng, đẩy mắt kính, che đi gợn sóng nơi đáy mắt.
Lê Tiếu đi đến cạnh Thương Úc, cúi đầu với Thương Tung Hải: "Chào bác trai."
"Cháu ngồi đi." Thương Tung Hải quá chú tâm vào Lê Tiếu thành ra giống như ngó lơ thất lễ với vợ chồng nhà họ Lê.
Nhưng hai người họ lại như rất vui vì sự thất lễ này, sau khi ngồi xuống cứ cười mãi.
Đối diện khu nghỉ ngơi là bàn tiệc, lúc này vẫn chưa dọn món.
Thương Tung Hải và ông bà Lê cùng nhau hàn huyên đôi câu. Ông xoay nắn Phật châu trong tay, ánh mắt hiện lên ý cười: "Quảng Minh à, xem ra nhân duyên con cái hai nhà chúng ta là do trời định, quanh đi quẩn lại vẫn vậy."
Lê Quảng Minh tươi cười chân thành, gật đầu phụ họa: "Đúng thế, đúng thế, chỉ là phiền ngài lại đến một chuyến, chúng tôi cũng áy náy lắm."
"Đây sao có thể là làm phiền." Thương Tung Hải nhìn Lê Tiếu: "Cháu gái, bác trai có chuẩn bị quà cho cháu, ở trên bục trưng bày ấy. Thiếu Diễn, con dẫn con bé qua đó xem."
Thương Úc gật đầu, bỏ chân xuống, dắt Lê Tiếu đến bục trưng bày một bên phòng tiệc.
Dường như hành động này cố ý để Lê Tiếu và Thương Úc tránh đi.
Bình luận