Chương 125: Hoàn chính văn
Chúng ta...... Có thể làm quen một chút không?
An Cửu là bị lạnh tỉnh lại, khi từ trên giường mở mắt ra, mới phát hiện ngoài cửa sổ một mảnh trắng xoá, trên nóc nhà phía xa phủ một lớp tuyết đọng thật dày, trong nhà yên tĩnh.
Điều hòa không biết hoạt động khi nào, hơi điều hòa không chống đỡ được rét lạnh, cô gắt gao cuộn tròn người, di động bên gối kêu.
Ấn mở màn hình, xuất hiện một phụ đề tiểu thuyết, tên quen thuộc chiếu vào mắt, cô hoảng hốt.
Giương mắt nhìn xung quanh, cách trang trí hiện đại trong phòng khiến cô nhận ra một sự thật.
Cô thật sự đã trở lại.
Nội tâm theo bản năng gọi hệ thống một tiếng, không ai trả lời, một mảnh yên tĩnh.
An Cửu đột nhiên phản ứng lại mình làm gì, nhịn không được cười khổ.
Hơn nửa năm, nhìn thấy hết thảy thế giới kia, những bạn bè đã quen, còn có...... Vị công tử bạch y tóc đen ôn nhuận như ngọc.
Đều giống như một giấc mơ ly kỳ.
Khi rời giường đi rửa mặt, An Cửu nhìn bản thân trong gương, gương mặt này giống như đúc An Cửu cổ đại, không có chút khác biệt, chẳng qua kiêu căng ngang ngược ở khóe mắt đuôi mày thoáng thu liễm, càng có vẻ kiều quý hơn.
Đi xuống lầu ăn bữa sáng, An Cửu nói với quản gia Trương: "Bác Trương, điều hòa phòng cháu hình như hỏng rồi, hôm nay bác gọi người tới sửa nhé."
Bác Trương ngẩn người, vội vàng gật đầu đáp ứng.
Một ông lão đầu đầy tóc bạc khuôn mặt hài hòa bên bàn ăn nói: "Điều hòa hỏng rồi sao không nói sớm? Khó trách sắc mặt cháu kém như vậy."
An Cửu giơ tay sờ mặt, cười cười: "Sắc mặt rất kém sao? Buổi sáng cháu cũng mới phát hiện."
Ông lão nhìn nàng một cái, nói với dì bên cạnh: "Đi nấu cho tiểu thư một chén canh gừng."
"Không cần đâu ông nội, cháu không sao."
Ông lão nói: "Cháu còn chưa tiếp quản công ty, đã không nghe lời của ông?"
An Cửu lúc này mới ngậm miệng, trong lòng lại xẹt qua một dòng nước ấm, ấm áp nhưng người vẫn có chút lạnh.
Ăn xong bữa sáng, cô liền ngồi trên xe, bảo tài xế đưa đến công ty.
Năm nay cô vừa mới tốt nghiệp đại học, hiện giờ mới vào công ty đảm nhiệm chức giám đốc chưa đến nửa năm, đã làm ra không ít thành tích, cũng khiến một số người ngo ngoe rục rịch, có chút ngồi không yên.
Sau lưng An Cửu tuy có ông nội chống đỡ, nhưng ông nội không chỉ có đứa con duy nhất là ba cô, cô còn có một người chú, một người cô, bọn họ đều như hổ rình mồi với công ty.
Sau khi đến công ty, không ngừng có người chào hỏi An Cửu, An Cửu đều mỉm cười đáp lại.
"Đại tiểu thư hôm nay thật đẹp, bộ dáng ngẩng cằm gật đầu rất có khí chất!"
Bình luận