🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 124: Không còn nhắm mắt nữa

Khi con người chịu một tác động lớn, đầu óc thường sẽ trống rỗng, mất đi phản ứng.

Nghe nói đây là một cơ chế bảo vệ của cơ thể con người, khi tác động quá mạnh, vô số cảm xúc chen chúc đến, để đại não không bị suy sụp, vì thế đầu óc sẽ tự động cắt đứt quan hệ, dùng để bảo vệ ý chí sẽ không bị phá hủy.

Ký ức của Bùi Tịch phảng phất thiếu hụt một mảnh.

Hắn quên đêm qua đã xảy ra chuyện gì, chỉ ôm chặt tân nương của mình vào trong lòng, gắt gao không buông tay.

Rất nhiều người tới đây, ồn ào nhốn nháo không biết đang nói gì. Có người muốn cướp An Cửu từ trong tay hắn, Bùi Tịch phẫn nộ tột đỉnh mà ra tay, khiến cho bọn họ đều an tĩnh lại.

"Bùi Tịch, sao huynh lại biến thành như vậy?" Có người hô to.

"Huynh mau giải độc cho bọn họ, bọn họ sắp chết rồi!"

"An Cửu thấy bộ dáng này của huynh, cô ấy cũng sẽ không vui!"

Lông mi đột nhiên run rẩy, như là đau đớn, nam nhân đột nhiên giương mắt, nhìn về phía người nói.

Hoá ra là Kim Yến Uyển, nàng ta cũng tới.

Thấy hắn có phản ứng, Kim Yến Uyển sau khi nhận được tin cố nén bi thương vội vàng tới, tiếp tục nói: "An Cửu thiện lương như vậy, trước nay không thể nhìn giết người, việc bây giờ huynh làm, là muốn cô ấy đi cũng không an tâm sao?"

Ánh mắt Bùi Tịch chậm chạp chuyển động, lúc này mới phát giác, rất nhiều người xung quanh đều ngã trên mặt đất, che ngực môi tím, chính là dấu hiệu trúng kịch độc.

Kim Yến Uyển nhắc nhở hắn, hắn bừng tỉnh nhớ ra, An Cửu không muốn nhìn thấy hắn giết người.

Nàng thích người tốt, nàng không thích người xấu.

Hắn làm nhiều chuyện xấu như vậy, nàng mới giận hắn, cho nên, không thể chọc nàng giận.

Bùi Tịch chậm chạp nghĩ, chậm rãi giơ tay, tung ra một cái bình sứ lăn xuống mặt đất.

Tư duy của hắn vẫn rất trì độn, như cả người trôi nổi trên mặt biển, nước biển từ mọi hướng ập đến, đè ép hắn, ngăn cách hắn khỏi bờ biển vô tận, giống như một hòn đảo hoang không người.

Không ai chú ý, không ai để ý, không ai đến.

Toàn bộ thế giới, đều chỉ còn một mình hắn.

Người ôm trong lòng đã lạnh lẽo, cho dù hắn sưởi ấm, ôm chặt như thế nào, cũng không thể nhiễm một chút độ ấm trên người hắn.

Ngược lại là hắn, cả người dần dần lạnh băng, nhiễm lạnh lẽo trên người nàng.

Trên người càng ngày càng lạnh, càng ngày càng lạnh, Bùi Tịch lơ đãng giương mắt, thấy bên ngoài tuyết rơi.

Tuyết lớn bay tán loạn trong bầu trời xám xịt, bao phủ mặt đất một tầng tuyết trắng không tì vết.

Tiếng người bốn phía vẫn chưa ngừng lại, rì rầm to nhỏ không dứt bên tai. Bọn họ không dám tới gần, chỉ dùng ánh mắt khác thường nhìn hắn, như là đang nhìn một kẻ điên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...