🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 123: Bùi Tịch tựa hồ điên rồi

【 Một phút đếm ngược. 】

【59 giây. 】

Âm thanh điện tử phát lên trong đầu, An Cửu rốt cuộc ngừng lên án.

Nàng chậm rãi, không tiếng động tránh cái ôm của nam nhân, cố nén đau nhức, từng chút từng chút kéo khoảng cách giữa hai người.

Bùi Tịch vẫn không nhúc nhích, ngơ ngác nhìn nàng, như mất đi linh hồn.

Cặp mắt đen hẹp dài kia, ngày xưa luôn mang theo ý cười, mỗi lần nhìn nàng luôn phá lệ chuyên chú, phảng phất trong mắt chỉ có nàng.

Giờ phút này, lại như hai tấm gương bị vỡ, bên trong là một mảnh hoang vu rách nát tĩnh mịch.

Đen như mực, không thấy một tia sáng.

【 Mười giây đếm ngược. 】

An Cửu quay mặt đi, nội tâm không tiếng động nói: "Trở về đi, ta phải về nhà."

【 Tít, đã nhận. 】

Trước mắt bắt đầu choáng váng, như thể bước lên một con thuyền lảo đảo giữa giông bão, cuối cùng An Cửu nhìn nam nhân một cái.

"Bùi Tịch, ngươi gạt ta một lần, ta cũng lừa ngươi một lần, chúng ta không ai nợ ai."

"Ta lấy đi tình yêu của ngươi, trả lại ngươi một cái mạng."

"Sau này...... Không bao giờ gặp lại."

Dứt lời, đếm ngược kết thúc, đầu An Cửu gục xuống, ngay sau đó liền phát giác mình đã rời khỏi cơ thể kia.

Nàng lơ lửng trong không trung, có thể thấy hai người nằm trên giường hỉ đỏ thẫm, một nam một nữ, nam tử nằm nghiêng nhìn nữ tử, nữ tử nằm thẳng hai mắt nhắm chặt.

Giữa bọn họ có một khoảng cách rõ ràng, giống như lạch trời, ngăn cách lẫn nhau.

【 Ký chủ cần dừng lại một lúc không? Chúng tôi cung cấp cho cô dịch vụ tạm lưu, không thể can thiệp phát triển của thế giới, nhưng có thể quan sát cốt truyện kế tiếp. 】

An Cửu ngẩn người, một hồi lâu mới nói: "Không cần, đi thôi."

Một giấc ngủ này hơn nửa năm, nàng nhớ đô thị phồn hoa ở hiện đại.

Hệ thống lại hỏi: 【 Tôi có một vấn đề nghĩ không ra, vì sao cuối cùng cô lại nói sự tồn tại của nhiệm vụ cho Bùi Tịch chứ? 】

Theo hệ thống, cách làm này của An Cửu thật sự có chút thừa.

Nghe vậy, An Cửu im lặng một chốc, mới nhẹ giọng hỏi: "Ngươi cho rằng ta trời sinh kỹ thuật diễn tốt sao? Một người bình thường, có thể diễn đến mức giấu diếm được mọi người, bao gồm boss phản diện nhạy bén?"

Nhiệm vụ hoàn thành, sắp trở về hiện đại, không hiểu sao An Cửu có chút mong muốn nói hết.

Huống hồ, sau khi trở về, chuyện cũ về thế giới này, hẳn là cũng không biết nói sao.

Hệ thống là người duy nhất nghe, nó lại không phải người, cũng là người nghe tốt nhất.

"Biểu diễn có ba trường phái, một là thể nghiệm, một là cách thức, một là biểu hiện. Ta không có kỹ thuật diễn tinh vi như ảnh đế, ta cũng chưa bao giờ học diễn kịch, không dùng được cách thức cũng không dùng được biểu hiện."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...