Chương 122: Ta chết cũng không muốn chết cùng ngươi
Đau đớn giống như thủy triều ồ ạt tới, trong nháy mắt, An Cửu cơ hồ đau đến nói không lên lời, cả người đều phát run, tay chân co rút, loại đau đớn này có thể so với lăng trì, khiến nàng hận không thể chết đi.
Quá đau.
Quá đau.
Sao lại đau như vậy?
Nàng thậm chí có thể nghe thấy khớp hàm mình không khống chế được cắn chặt, phát ra tiếng lạch cạch, khoang miệng tràn ngập mùi máu nồng đậm.
Trong đau đớn kịch liệt, ý thức dường như cũng trở nên tan rã, chỉ còn một tia tỉnh táo.
Nàng có thể cảm giác được một đôi tay lạnh lẽo, không mang theo một tia độ ấm run rẩy nâng mặt nàng, cảm giác này, khiến nàng vô cớ nghĩ đến vào đông, tuyết bay tán loạn dừng trên mặt, mềm nhẹ bao trùm khuôn mặt.
Tầm mắt có chút mơ hồ, dường như che một tầng sa mỏng, sự vật nhìn thấy, đều trở nên mông lung không rõ.
Bao gồm khuôn mặt kinh sợ, khóe mắt muốn nứt ra của nam nhân.
Giống như ngã vào nước sâu, tầm nhìn lay động, âm thanh bên ngoài chậm chạp truyền đến, một tiếng hét cực kỳ bi ai, phảng phất sợi dây bị kéo căng, lại khiến nàng nhớ tới đĩa nhạc chạy chậm, quái dị vang ở bên tai.
"Không ——!"
Thân thể không chịu khống chế mà ngã xuống, rơi vào một cái ôm lạnh lẽo.
Thật lạnh, không chỉ có người mình lạnh, người đối phương cũng lạnh cực kỳ, hai người rúc vào nhau, nhưng không thể sưởi ấm cho nhau.
Trước mắt An Cửu dần dần biến thành màu đen, ý chí trầm luân, suýt chút nữa ngủ thiếp đi như thế này.
Nhưng nghĩ lại còn có lời chưa nói, còn có nhiệm vụ chưa hoàn thành, liền giãy giụa căng mí mắt nặng nề, gian nan, dùng sức mở miệng ra, dùng hết sức lực toàn thân, phun ra âm tiết rách nát.
"Bùi, Bùi Tịch......"
Mới gọi tên của hắn, máu trào dâng trong miệng liền sặc khiến nàng ho khan, thở dốc.
"Đừng nói chuyện, xin nàng, đừng nói." Tiếng nói khàn khàn chui vào màng tai.
Cổ tay bị một bàn tay to nắm lấy, sau đó trên người nhanh chóng bị điểm vài cái, chất lỏng ấm áp trào ra trong miệng dần dần ngừng lại.
Sau đó, nàng bị đặt nằm thẳng, từng cây kim nhanh chóng châm xuống, châm vào huyệt đạo quanh thân.
Đau nhức bắt đầu chậm lại, thần chí dần dần trở về, tầm mắt mơ hồ bắt đầu trở nên rõ hơn, An Cửu thấy một khuôn mặt đầy nôn nóng, thống khổ, sợ hãi.
Rõ ràng nàng rất đau rất đau, chỉ là thoạt nhìn hắn, còn đau hơn nàng.
Con ngươi đen nhánh của nam nhân đỏ tươi một mảnh, cằm gắt gao banh ra, kim châm trong tay hắn châm xuống với tốc độ nhanh nhất cuộc đời, từng giọt mồ hôi từ trên trán lăn xuống.
Sợ chậm một bước, liền không thể vãn hồi.
Lúc này, An Cửu đã có thể hô hấp lại, cơ thể đau đớn cũng dần dần có thể chịu đựng, tuy rằng thỉnh thoảng, sẽ không ngăn được mà co rút một chút.
Bình luận