Chương 119: Chúng ta thành thân, được không?
An Cửu trực ở mép giường suốt một đêm.
Mỗi lần độc phát Bùi Tịch đều không tỉnh táo lắm, nhưng không biết có phải bởi vì nàng ở đây hay không, thỉnh thoảng hắn sẽ đột nhiên tỉnh lại, nằm ở trên giường nghiêng đầu nhìn nàng.
Khi đó, An Cửu sẽ nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn rũ ở mép giường, tay trắng nõn thon dài, lạnh lẽo tựa ngọc, không mang theo một tia độ ấm.
Bởi vì dùng sức bám mép giường, mu bàn tay nổi lên gân xanh, cổ tay chỗ bị dây thừng trói chặt, cũng chảy máu do giãy giụa dữ dội.
Hắn bị đau đớn tra tấn không còn sức lực, liền nằm lẳng lặng như vậy, con ngươi đen nhánh không hề chớp dừng trên mặt nàng, hai tròng mắt thâm sâu như biển.
"Chúng ta cởi nó, được không?"
An Cửu nhẹ giọng hỏi hắn.
Rõ ràng đau đến không chịu được, toàn thân đều không tự giác co rút run rẩy, hắn lại khàn khàn phun ra một chữ: "Không."
Chờ đến khi tỉnh táo dần dần rút đi, hắn sẽ chậm rãi tránh thoát khỏi tay nàng, không cho nàng nắm hắn.
Sau khi mất đi lý trí, hắn sẽ biến thành kẻ điên không hề cố kỵ, giống lần độc phát trước, rõ ràng độc phát là hắn, nàng lại nằm trên giường vài ngày.
Hắn không thể chịu đựng người khác tổn thương nàng, cho dù là bản thân cũng không được.
Thời gian một đêm không dài, An Cửu lại có cảm giác sống một ngày bằng một năm.
Cho đến hừng đông, nam nhân trên giường dần dần an tĩnh lại, không hề nổi điên giãy giụa như đêm qua, nàng mới hoàn toàn thở phào một hơi.
Khi đứng dậy mới phát hiện, chân nàng đã tê rần.
Bùi Tịch nằm trên giường, mắt đen nhắm chặt, trên mặt tái nhợt đều là mồ hôi lạnh, vẫn không nhúc nhích, như là ngủ rồi.
An Cửu vội vàng cởi dây thừng đang trói tay chân hắn, dây thừng trói rất chặt, nàng cởi một hồi phát hiện đụng tới vết thương vì bị thít chặt, lại tìm một cái chủy thủ nhỏ, dứt khoát cắt đứt dây thừng.
Cắt xong ngẩng đầu, bỗng nhiên đụng phải một đôi mắt đen thâm thúy.
Không biết chủ nhân đôi mắt tỉnh lại từ bao giờ, chỉ mỉm cười nhìn nàng, rõ ràng mặt trắng giống quỷ, trên mặt lại mang theo ý cười ôn nhu như thường.
Hắn vươn tay về phía An Cửu đứng ở bên giường, khàn giọng nói: "Tới bồi ta ngủ một giấc?"
Tuy rằng là đang hỏi nàng, trong giọng nói lại không thấy bao nhiêu dò hỏi, như là chắc chắn nàng nhất định sẽ đáp ứng.
An Cửu nhìn hắn, một lát sau mím môi, yên lặng cởi giày leo lên giường.
Hai người nằm cạnh nhau, đắp một lớp chăn mỏng, ban đầu còn duy trì khoảng cách, chỉ chốc lát sau, An Cửu liền cảm giác có đôi tay duỗi tới kéo nàng vào một cái ôm tràn đầy mùi thuốc.
Bùi Tịch ôm nàng, mặt chôn vào vai nàng, hít sâu một hơi, như là ở hấp thụ sức lực.
Ngoài cửa sổ nắng sớm hiện ra, có chim chóc đang hót vang, líu lo thật náo nhiệt.
Bình luận