🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 117: Yêu có thể giảm đau đớn sao?

"Hôm nay nàng gặp Ôn Nguyệt Linh?"

Buổi sáng ngoài ý muốn gặp được người, giữa trưa khi Bùi Tịch trở về cùng An Cửu dùng cơm, liền nói đến chuyện này.

Thấy thần sắc hắn như thường, khi nhắc tới Ôn Nguyệt Linh ngữ khí cũng bình đạm, dường như đối phương chỉ là người xa lạ, An Cửu nhịn không được cảm thán, kỹ thuật diễn thật sự quá tốt.

Nhưng nàng cũng không nhường một tấc.

"Không sai, ngẫu nhiên gặp được, nói mấy câu." Nàng thuận miệng nói, không để ý khẩu khí, ngược lại đột nhiên dừng ánh mắt trên mặt công tử bạch y.

Hắn đang gỡ cá cho nàng, ngón tay trắng nõn thon dài đong đưa trước mắt, nhất cử nhất động đều không nhanh không chậm, cảnh đẹp ý vui.

Giống công tử xuất thân thế gia danh môn quý tộc.

An Cửu thưởng thức trong chốc lát, liền thấy Bùi Tịch như có cảm giác nên chuyển mắt qua, lông mi rung động, cùng nàng bốn mắt nhìn nhau, trong ánh mắt hàm chứa một tia thấp thỏm.

Nàng nhìn hắn hồi lâu, hắn không khỏi hoài nghi có phải nàng đã nhận ra gì đó hay không.

Tuy rằng căn cứ vào tin truyền đến biết được, nàng vẫn không biết gì. Đích xác như lời nàng nói, nàng cùng Ôn Nguyệt Linh chỉ nói mấy câu, hắn liền khẩn trương đến mức cảm thấy khó chịu.

"Sao nhìn ta như vậy?"

"Hôm nay ta phát hiện ra một chuyện." An Cửu mím môi nhẹ nhàng cười.

Ý cười trên mặt Bùi Tịch hơi cứng đờ, không đợi nàng phát hiện, hắn gục đầu xuống gắp thịt cá đã gỡ vào trong bát nàng, giọng trong trẻo ôn hoà thấp thấp truyền đến: "Phát hiện cái gì?"

An Cửu gắp một miếng thịt cá bỏ vào miệng, vị thơm ngon lan toả giữa môi lưỡi, tiếng nàng hàm hồ, tiếp tục dùng ngữ điệu tùy ý, không để ý nói: "Ta phát hiện Ôn Nguyệt Linh, giống như có chút thích chàng."

Dứt lời, còn không đợi Bùi Tịch trả lời, nàng lại nói thầm: "Nhưng không sao, ta đã tống cổ nàng ta."

Cổ họng Bùi Tịch khô khốc, hơi hé miệng, hỏi vấn đề sớm đã rõ đáp án trong lòng: "Tống cổ như thế nào?"

Thiếu nữ liếc nhìn hắn một cái, bâng quơ nói: "Ta nói chàng là quỷ đoản mệnh, ai biết còn có thể sống mấy tháng chứ?"

Thần thái này ngữ khí này, so với trước, giống như đúc khi nàng luôn mồm gọi hắn là tên què.

Trái tim cũng không lạnh lùng tự giễu giống ngày trước.

Bùi Tịch chỉ cảm thấy dòng nước ấm trong lòng kích động, hắn sẽ không bởi vì thiếu nữ ghét bỏ mà lạnh lòng bực bội, dù sao tính An Cửu chính là như vậy, ngoài miệng nói khó nghe, kỳ thật lại chứa hàm nghĩa khác.

Quả nhiên, giây tiếp theo thiếu nữ liền hếch cằm nhọn, có chút đắc ý nói: "Ta vừa nói chàng sống không quá hai mươi, nàng ta lập tức bị dọa chạy, hừ, trên đời này còn có ai ngốc sẽ ở bên một quỷ đoản mệnh chết sớm chứ?"

Bùi Tịch yên lặng nói trong lòng.

Không phải còn có tên ngốc là nàng đó sao?

Trong lòng hắn bủn rủn, đúng vậy, trừ nàng còn có ai sẽ yêu hắn như vậy chứ?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...