Chương 115: Hắn là phản diện
Cách mấy tháng, An Cửu lại lần nữa gặp được bà vú của nguyên chủ, kỳ thật hai bên nhiều năm không gặp, cũng không có nhiều giao tình, bởi vậy đoàn người cũng không ở Cửu Phương Thành lâu, chỉ ngây người ngắn ngủi mấy ngày liền rời đi.
An Cửu cũng bớt chút thời gian đi gặp những cô nương mình cứu về từ Ám Trang, thấy các nàng ở tú trang của Chu Ngọc Như cũng không tệ lắm, liền yên tâm.
Thời điểm đoàn người rời khỏi Cửu Phương Thành, đặc biệt đến Ám Trang trước để khảo sát một phen.
Hang động địa đạo thông bốn phía dưới đất đều bị lấp, không còn tìm thấy dấu vết, miếu nát nơi mấy người gặp nhau lần đầu vẫn đứng sừng sững ở ngoài thành, An Cửu nhìn tượng thần trong miếu nát, ánh mắt có chút hoảng hốt.
Đây là nơi bắt đầu hết thảy.
"Nghĩ cái gì vậy?" Bên tai truyền đến tiếng nam nhân trầm thấp, cùng lúc đó, trên vai nặng xuống.
An Cửu nghiêng mặt, liền thấy công tử bạch y chậm rãi thu hồi tay, trên vai mình khoác một cái áo trắng.
"Trời vừa mưa, cẩn thận cảm lạnh."
An Cửu trầm ngâm một chốc, nhẹ giọng nói: "Ta vừa mới nghĩ đến, ngày đó ta gặp nạn ở chỗ này, sau đó được cứu."
Sắc mặt Bùi Tịch hơi thay đổi, ngay sau đó mi mắt hơi rũ, mất tự nhiên mở quạt bạch ngọc trong tay, thấp giọng nói: "Chuyện quá khứ, cứ để nó qua đi, đừng suy nghĩ nữa."
An Cửu nhìn hắn, rất muốn nói với hắn ngày mưa không nóng còn quạt thật sự rất kỳ quái, nhưng lại thôi, nói: "Ta chỉ tò mò, Phi Y, cũng chính là Tiên Vô Mệnh, hắn không quen biết ta lại tốt bụng cứu ta, vì sao sau đó lại biến thành như vậy chứ?"
Bùi Tịch ho một tiếng: "Nàng rất quan tâm đến Tiên Vô Mệnh?"
An Cửu vội vàng lắc đầu, giống trống bỏi: "Không phải, ta hận hắn còn không kịp, hắn làm ra những chuyện đó với ta, ta cả đời sẽ không quên. Ta muốn biết càng nhiều chuyện hắn làm, là muốn tìm nhược điểm của hắn, dù sao biết người biết ta trăm trận trăm thắng không phải sao?"
Khi thiếu nữ nói lời này ngữ khí rất nghiêm túc, từ biểu tình kiên định của nàng cũng có thể nhìn ra, nàng nói xuất phát từ đáy lòng.
Nói xong lại hỏi hắn: "Chàng có biết hắn ở bên ngoài làm chuyện xấu gì không?"
Động tác phẩy quạt của Bùi Tịch vô thức nhanh hơn, thanh âm phát ra càng thấp, lộ ra sự chột dạ: "Ta...... Không biết."
"A, chàng không biết? Vậy ta đi hỏi mấy người Lâm Thanh Nghiên."
An Cửu vừa xoay người đi, lập tức bị gọi lại: "Đừng đi, ta nói cho nàng."
Thiếu nữ nghe vậy, hồ nghi mà nhìn hắn: "Không phải chàng nói không biết sao?"
Trên trán công tử bạch y toát ra một lớp mồ hôi mỏng, không dấu vết lau lau, nói: "Ta cũng chỉ biết một chút, Tiên Vô Mệnh người này rất thần bí, tin tức về hắn không nhiều lắm......"
Hắn giải thích nửa ngày trong ánh mắt nghi hoặc của thiếu nữ, cuối cùng chọn nói một số bát quái lưu truyền về Tiên Vô Mệnh cho nàng, hơn nữa đều là phiên bản bị thiếu, phiên bản Tiên Vô Mệnh thật quả thực là tội ác chồng chất, cực kỳ hung ác.
Bình luận