Chương 114: Chưa bao giờ có một khắc thu hồi ánh mắt
Từ miệng Lâm Thanh Nghiên biết được bọn họ sắp đến Cửu Phương Thành, đề nghị này còn là Bùi Tịch nói ra, An Cửu thực sự sửng sốt hồi lâu.
Nàng không nhịn được lặng lẽ nhìn về phía Bùi Tịch.
Tầm mắt vừa chuyển qua, đã bị đối phương bắt gặp, trên mặt công tử bạch y theo bản năng giương lên nụ cười ấm áp.
Là ý cười phát ra từ nội tâm, chứ không phải từ mặt nạ giả dối như trước.
An Cửu bất động thanh sắc quay mặt đi, thần sắc bình tĩnh, trong lòng lại không bình tĩnh.
Hắn giống như thay đổi rất nhiều.
Không hề lãnh khốc chết lặng như trước, không hề hận đời, không hề muốn khống chế võ lâm, không hề để ý bất kì thứ gì khác, thậm chí không hề chú ý thân thể mình —— thậm chí không hề nóng lòng giải độc.
Trong mắt hắn, tựa hồ chỉ còn sự tồn tại của nàng, chỉ thấy được nàng.
An Cửu thực sự sợ hãi.
Lý do sợ hãi nàng rất rõ.
An Cửu tự nhận không phải người tốt, nhưng cũng không phải người xấu. Nếu dùng từ hiện đại hình dung, nàng đại khái chính là kiểu khéo léo ích kỷ, hết thảy lựa chọn xuất phát từ ích lợi của bản thân, đạo đức thấp hèn, thiếu sự đồng tình và đồng cảm.
Nhưng điều này cũng không đại biểu, nàng sẽ vô duyên vô cớ đi tổn thương một người.
Trước đó, nàng lừa gạt Bùi Tịch, dùng hết tâm kế thủ đoạn đi công lược hắn, nhưng chưa từng có nửa phần cảm giác tội lỗi.
Bởi vì khi đó Bùi Tịch, coi nàng như thuốc giải độc, đồng thời có mưu đồ gây rối với nàng.
Nói đến cùng, bọn họ là lừa gạt nhau, hơn nữa hắn ác hơn, muốn mạng nàng.
Nàng cần gì phải bùng nổ tâm thánh mẫu, đi đau lòng hắn thương hại hắn, cảm thấy áy náy chứ? Nàng không muốn sống nữa sao?
Xuyên sách mà đến, An Cửu trước sau vẫn duy trì mười phần lý tính và bình tĩnh, chưa bao giờ có một khắc vì "Phản diện" yêu mà rung động.
Từ lúc bắt đầu, hắn mang theo mục đích hiểm ác tiếp cận nàng, cho dù độ hảo cảm đạt 85, vẫn muốn giết nàng.
Chỉ là An Cửu không nghĩ tới...... sau khi hảo cảm của Bùi Tịch đạt 95, vậy mà từ bỏ dùng nàng giải độc.
Từ giờ khắc hắn từ bỏ, trong lòng An Cửu, sự lừa dối vốn ngang nhau này, liền trở nên không bình đẳng.
An Cửu có thể nhìn ra, hắn thật sự yêu nàng, tình yêu này cực kỳ thuần túy, lại khiến nàng cảm thấy như đứng đống lửa, như ngồi đống than, lưng như kim chích, đứng ngồi không yên.
"Ta thật sự không thể tưởng được, đầu óc hắn hư rồi sao? Vì sao lại từ bỏ giết ta! Hắn không muốn sống nữa à! Hắn không phải boss phản diện máu lạnh vô tình sao! Vì cái gì muốn biến thành não yêu đương!"
Nội tâm An Cửu hò hét.
【 Đây không phải càng có lợi cho cô làm nhiệm vụ sao? Cô có nhiều thời gian hơn, ký chủ. 】
Bình luận