Chương 111: 【 Độ hảo cảm Bùi Tịch đối với cô +10, hiện tại là 95. 】
Đúng lúc mọi người đang bối rối không biết làm gì, Bùi Tịch khoan thai tới muộn.
Công tử áo trắng tóc đen, thân hình thon dài như tùng như trúc, chậm rãi từ trong tháp lâu đi ra.
Mặc dù đang ở địch doanh, mặt hắn vẫn không đổi sắc, thần thái tự nhiên, chưa từng có nửa phần hoảng loạn.
Tiên Vô Mệnh mặc hỉ phục đi cùng hắn, rõ ràng hai người thân hình xấp xỉ, cũng không biết vì sao, có cảm giác muốn so sánh.
An Cửu vừa thấy liền biết, Tiên Vô Mệnh đã thay đổi.
Những người khác không hiểu Tiên Vô Mệnh, trừ cảm thán Bùi Tịch nhẹ nhàng quân tử, cũng chưa từng phát giác ra.
Ánh mắt An Cửu vẫn luôn dừng trên người công tử bạch y, thẳng đến khi hai người cùng nhau đi đến trước mặt nàng.
"Tiên Vô Mệnh" nói: "Bùi thần y tới, có thể bái đường rồi."
Giọng nói phát ra, thanh âm giống nhau, ngữ khí lại có khác biệt rất nhỏ, cứng nhắc, phảng phất như nói vẹt.
An Cửu coi như không biết, đột nhiên tỉnh táo lại, cười nói: "Đúng vậy, chúng ta bái đường đi."
Tuy nói như vậy, đôi mắt thiếu nữ lại không tự chủ được nhìn phía Bùi Tịch.
Nếu "Tiên Vô Mệnh" vẫn là Tiên Vô Mệnh ban đầu, lúc này tất nhiên nhận ra được nàng khác thường, nhưng hắn chỉ là hàng giả, mặc dù thiếu nữ thất thần, cũng không biết ứng đối như thế nào.
Ngược lại công tử bạch y bỗng nhiên mở miệng: "Cô đang nhìn gì?"
Lúc này hắn đã ngồi xuống, chú ý biểu hiện của thiếu nữ không giống bình thường, trong mắt nhanh hiện lên một tia tìm tòi nghiên cứu.
Bùi Tịch cho rằng nàng nhìn ra có gì không đúng.
An Cửu chớp chớp mắt, như là mới ý thức được mình thất thần, nàng lắc đầu: "Hình như đã lâu không gặp huynh, chỉ muốn nhìn một chút thôi."
Dừng một chút, nàng quay đầu, dắt tay "Phi Y", nói: "Chúng ta bái đường trước, chờ bái đường xong lại đến ôn chuyện."
Đầu ngón tay thiếu nữ vừa chạm vào tay "Phi Y", đối phương liền co rúm lại, ngay sau đó mới dụt dè nắm tay thiếu nữ.
Không ai biết, giờ phút này gương mặt "Tiên Vô Mệnh", có bao nhiêu khẩn trương.
Hắn chính mắt thấy thân phận thật sự của các chủ, sau này còn có thể sống sao?
An Cửu lại không biết suy nghĩ nội tâm của người bên cạnh, làm bộ không phát hiện ra mồ hôi trong lòng bàn tay hắn, liền kéo hắn đến khoảng đất trống cách đó không xa.
Người giang hồ chính là không câu nệ tiểu tiết như vậy, bái đường tuỳ tiện tìm một chỗ bái ba bái là được .
Nhưng còn chưa đợi An Cửu đi được một bước, phía sau liền truyền đến tiếng Minh Dập: "Chờ một chút, An Cửu nàng còn chưa trả lời vấn đề của ta, hiện tại mọi người ở đây, nàng nên nói rõ ràng chứ?"
Minh Dập gọi một tiếng này, càng là bởi vì không cam lòng.
Nếu An Cửu thật sự trúng tình cổ giống suy đoán của mọi người, muốn nàng nói mình không phải tự nguyện gả cho Tiên Vô Mệnh, cơ bản là không có khả năng.
Bình luận