Chương 110: Sao Bùi Tịch không tới?
An Cửu lần thứ hai thành hôn, khẩn trưởng và vội vã hơn lần đầu.
Cũng may giang hồ không chú trọng nghi thức giống hoàng gia, cũng không quy củ nhiều, cho nên hết thảy, vẫn thuận lợi chuẩn bị đầy đủ trước ngày thành hôn.
Mấy ngày nay, "Phi Y" vẫn không tới gặp nàng, lại phái người đến đo may hỉ phục cho An Cửu, tuy là đẩy nhanh tốc độ, nhưng xét theo độ tinh tế của hỉ phục, cũng không kém gì lần nàng làm Vương phi.
Áo cưới như lửa, thiếu nữ lại một lần chải tóc, đội kim quan hoa lệ, trang điểm kiều diễm.
Khi An Cửu được thị nữ hầu hạ mặc hỉ phục, nam nhân liền ở một bên nhìn.
Theo lý mà nói, bình thường trước khi thành hôn, nhà trai không thể gặp nhà gái, chỉ khi đêm động phòng hoa chúc, mới có thể vén khăn voan đỏ nhìn tân nương tử.
Nhưng đây là Ngàn Sát Các, không ai dám xen vào.
Về phần tân nương tử, vẫn luôn dùng ánh mắt sáng lấp lánh nhìn hắn, trừ mặt đầy vui mừng ái mộ, nhìn không ra nửa điểm phản đối.
Sau khi trang điểm xong, nam nhân sớm đã thay một bộ hồng bào đi đến trước mặt An Cửu, một đôi mắt đen sâu thẳm nhìn nàng chăm chú, trầm mặc một lát, hầu kết lăn lăn: "Rất đẹp."
Giọng hắn có chút khàn, ánh mắt trầm tĩnh tựa biển.
Thiếu nữ được khen, liền vui sướng nở nụ cười, mi mắt cong cong ngọt ngào cực kỳ.
Nàng đỏ mặt, thẹn thùng ngẩng mặt nhìn hắn, lớn mật nói: "Hôm nay Phi Y cũng rất tuấn lãng, ta rất thích......"
Nói xong, đầu nhỏ liền cúi xuống, giống đà điểu vùi đầu vào cát.
Nam nhân nhẹ nhàng nhếch môi, ý cười lại không thu vào đáy mắt.
Cặp mắt đen như mực kia, trước sau chỉ phản chiếu bộ dáng nàng, dường như muốn khắc nhất cử nhất động của nàng vào đáy lòng.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, đêm nay bọn họ sẽ viên phòng.
Đến lúc đó, hắn sẽ hạ cổ song sinh lên người nàng, cùng nàng vượt qua động phòng hoa chúc.
Nàng không biết gì, chỉ biết tràn đầy ngọt ngào và vui mừng, cảm thụ được thống khổ cùng vui thích nam nhân nàng yêu mang đến, chết trong ngọt ngào mà hoàn toàn không biết gì cả.
Đây là kết cục mà Bùi Tịch sớm đã viết cho nàng.
Hắn thích nàng, nhưng thích này không đủ để khiến hắn từ bỏ mạng mình.
Mặc dù sẽ đau lòng khi nghĩ đến cảnh nàng hết hy vọng, nhưng hắn vẫn muốn sống.
"Các bằng hữu của ta đều tới rồi sao?" Thiếu nữ bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi.
Nàng tựa hồ rất coi trọng điều này, mỗi lần nhìn thấy nam nhân, sẽ hỏi một tiếng về bằng hữu của mình.
Bùi Tịch nhàn nhạt nói: "Đều tới rồi, ta đã thấy bọn họ tới, hiện tại hẳn là đều đã nhập tiệc."
Thiếu nữ mím môi cười tươi sáng: "Vậy là tốt rồi, nhìn thấy chúng ta hạnh phúc bên nhau, sau này bọn họ sẽ không hiểu lầm chàng nữa."
Bình luận