Chương 109: Vì sao...... Không thể yêu ta?
Ban đêm, ánh sao buông xuống, mọi thanh âm đều im lặng.
An Cửu nằm trằn trọc trên giường, rất khó vào giấc ngủ.
Cổ độc bắt đầu phát tác, một tầng cảm quan lan tràn khắp người, giống sóng triều bao bọc lấy nàng.
Bất động là tra tấn, động cũng là tra tấn.
Cho dù chỉ nằm một chỗ, nàng cũng có thể cảm giác được vải mặc cọ xát da sinh ra tê dại, không khí thổi qua mặt rất ngứa.
Loại tra tấn này cuồn cuộn vô tận, dường như vĩnh viễn sẽ không dừng lại.
Không phải đau đớn, lại tra tấn hơn thống khổ.
Ngủ cũng không ngủ được, An Cửu đành phải từ trên giường bò dậy, khoác một bộ xiêm y chất liệu mềm mại và mịn màng nhất, đi chân trần trên sàn nhà lạnh lẽo, nương cửa sổ tiến vào ánh trăng bạc, chậm rãi đi đến hành lang ngoài phòng rồi ngồi xuống.
Lúc ngồi, bề mặt tiếp xúc duy nhất giữa cơ thể và vật thể là eo và mông, vùng cảm quan này vốn không mẫn cảm, cũng sẽ dễ chịu rất nhiều.
An Cửu chống mặt ghé vào lan can, bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Gió đêm phơ phất, tối nay gió không nhỏ, mát lạnh thổi tới, khô nóng trong cơ thể cũng theo đó giảm bớt.
Cơn buồn ngủ kéo đến, nàng liền ghé vào bóng đêm, mơ màng sắp ngủ.
Đột nhiên, phía trước truyền đến một tiếng vang nhỏ.
An Cửu nhấc mắt, lười nhác nhìn lại, liền thấy một bóng người đen trong tiểu viện tối đêm, không thấy rõ diện mạo, nhưng nhìn thân hình thon dài kia, hiển nhiên là nam nhân.
Nàng ngái ngủ chớp chớp mắt, nhẹ giọng hỏi: "Ai thế?"
Người nọ không biết vì sao không đáp lại, cũng bất động, chỉ đứng thẳng tắp, như là một pho tượng vô tri vô giác.
Ánh mắt An Cửu thoáng tỉnh táo, ngược lại nàng không sợ, dù sao tiểu viện này nhìn như bình thường, kỳ thật giấu sát thủ bí mật và các loại cơ quan, ruồi bọ cũng không thể vào.
Nửa đêm có thể xuất hiện trong sân, trừ chủ nhân Ngàn Sát Các, còn có thể là ai chứ?
An Cửu chán chết ngáp một cái, nói với hệ thống ở trong đầu: "Nhìn xem, đây là nguyên nhân ta không nóng vội, nam nhân chính là miệng chê nhưng thân thể lại thành thật, ngoài miệng nói không gặp ta, thân thể không phải thành thật như vậy sao?"
Thật lâu sau, nam nhân miệng chê nhưng thân thể lại thành thật chậm rãi đi về phía nàng.
An Cửu cho rằng hắn tới giúp nàng giải quyết cổ độc, thấy nam nhân tới gần, tỏ vẻ kinh hỉ tươi cười, thử thăm dò nhỏ giọng hỏi: "Là Phi Y sao?"
Giọng nam trầm thấp khàn khàn vang lên: "Là ta."
An Cửu vui mừng vươn tay về phía hắn, giây tiếp theo liền bị một bàn tay nóng bỏng nắm.
Hiện giờ cảm quan của nàng vô cùng nhanh nhạy, cảm giác nhiệt độ của cơ thể cực nóng, vào giờ phút này An Cửu cảm giác, cơ hồ muốn nấu chín nàng.
Bình luận