Chương 108: Không bao giờ thỏa hiệp với nàng
An Cửu đang ngồi ở đình hóng gió đọc thoại bản, thỉnh thoảng ngắm cá chép bơi lội dưới hồ sen, liền thấy một nam tử bạch y thuận gió mà đến, nếu không phải gương mặt kia vẫn là "Phi Y", nàng cũng phải cho rằng hắn ngả bài không diễn nữa.
Không biết có phải vì phân chia hai người, khiến người ta sinh ra liên tưởng hay không, "Phi Y" rất ít khi mặc bạch y, ngày thường càng là một thân huyền y, nhìn liền khiến người ta cảm giác nặng nề áp lực.
Hiện giờ hắn lại mặc bạch y xuất hiện trước mặt nàng, chắc có chuyện gì đó rất gấp, khiến hắn không có thời gian đổi quần áo.
Bước chân nam nhân dồn dập xuyên qua hành lang hồ sen, biểu tình không giấu được kích động.
Đón ánh mắt kinh ngạc của An Cửu, hắn nhanh chóng đi đến trước mặt nàng, cúi người nhìn thẳng nàng.
Cặp mắt đen cực kỳ sắc bén, phảng phất lần đầu tiên quen nàng, muốn nhìn thấu nàng.
"Phi Y? Sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?" An Cửu làm vẻ không biết gì, vẻ mặt ngây thơ mờ mịt nhìn hắn.
"Hôm nay ta nghe được một số việc." Nam nhân chậm rãi mở miệng.
"Chuyện gì?" Thiếu nữ chớp chớp mắt.
"Lúc trước, ta gặp bằng hữu của nàng, bọn họ đều nói, nàng thích Bùi Tịch."
Nói xong, Bùi Tịch dừng lại, ánh mắt cẩn thận đánh giá thiếu nữ, không bỏ lỡ một chi tiết nào.
"Là...... Thật không?"
Rõ ràng tim đập cơ hồ vọt ra khỏi cổ họng, tiếng đánh trống reo hò lỗ tai cũng có thể nghe thấy, máu quanh thân đều sôi trào.
Trên mặt hắn lại không nhìn ra chút khác thường nào, biểu tình bình tĩnh, chỉ có cặp mắt ẩn chứa chờ mong thấp thỏm, bại lộ vài phần cảm xúc nội tâm.
Nam nhân hơi mím môi, vẻ mặt không ức chế được khẩn trương.
Hai loại cảm xúc đan xen ở đáy lòng hắn, hắn một bên chờ mong nghe được lời mình muốn nghe, một bên lại sợ hãi.
Dường như phía trước có một vực sâu kêu gọi hắn, mọi người đều nói, trong vực sâu cất giấu bảo vật mà hắn khao khát nhất nhưng cầu mà không được. Chỉ cần hắn nhảy xuống, là có thể có được nó. Cùng lúc đó, hắn cũng tan xương nát thịt.
Giờ khắc này, hắn đang đối diện với vực sâu, dò hỏi nàng, nơi đó thật sự có bảo vật sao?
Thiếu nữ trước mặt, chính là vực sâu hấp dẫn hắn rơi xuống, lại khiến hắn sợ hãi.
Nghe thấy hắn hỏi, thiếu nữ nghiêng đầu nhỏ, như là đang nhớ lại.
Nhưng rất nhanh, nàng liền nhăn mày, hờn dỗi nói: "Ta mới không thích tên què đó đâu!"
Nàng dùng ánh mắt sáng ngời nhìn hắn, thề son sắt: "Bùi Tịch là tên què, huynh ấy còn sống không quá hai mươi tuổi, ai sẽ nhìn trúng huynh ấy chứ! Nếu ta gả cho huynh ấy, vậy không phải sẽ ở góa trong khi chồng còn sống sao!"
"Bổn tiểu thư không cần làm quả phụ đâu!"
Giọng thiếu nữ tràn đầy kiêu căng và ngang ngược, khác với mấy ngày nay ngoan ngoãn nhu thuận trước mặt hắn, nàng như đột nhiên biến thành bộ dáng nhu nhược trước khi hạ tình cổ, biểu tình linh động, thần sắc tươi tắn, khuôn mặt tinh xảo lộ vẻ ghét bỏ mắt thường có thể thấy được.
Bình luận