🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 9: 9

Bên kia, Dư Tứ Minh bị quăng xuống đất, vừa sốc vừa sợ hãi. Nước mắt cậu lập tức trào ra. Nhưng khi ngẩng đầu lên, cậu lại thấy Lục Nhất Mãn đang mỉm cười.

Anh luôn nở nụ cười, bởi vốn dĩ anh là một người ôn hòa, dễ mến.

Nhưng giữa nụ cười và nụ cười cũng có sự khác biệt.

Dư Tứ Minh bỗng chốc ngẩn người.

Vu Xuyên đầy bực bội giải quyết xong Dư Tứ Minh, lập tức muốn đến bên cạnh Vu Sảng, nhưng phát hiện cảm xúc của Vu Sảng đã lắng xuống.

Bàn tay thon dài của Lục Nhất Mãn che lấy tai hắn, giúp hắn chặn đi những âm thanh quấy rầy. Còn đôi mắt đen láy của Vu Sảng thì không chớp mắt nhìn anh, vô cùng yên lặng.

Trong sách có miêu tả về dáng vẻ của Vu Sảng, khi ấy anh đã nghĩ rằng một người đàn ông luôn lạnh lùng, cổ đeo hình xăm nổi bật thì hẳn phải rất đặc biệt.

Nhưng ngày đầu tiên gặp hắn, anh mới nhận ra, điều đầu tiên khiến anh chú ý về đối phương chính là đôi mắt này.

Màu đen sâu thẳm, như viên ngọc quý chìm trong đáy hồ sâu.

Vu Xuyên bất giác nín thở, ngay cả tiếng bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng, cẩn trọng, không dám phá vỡ khoảnh khắc tĩnh lặng này.

Còn Vu Sảng sau khi gọi tên anh, dường như vẫn chưa nhớ ra anh chính là "gian phu" từng bị ném xuống bãi biển năm xưa, chỉ hơi ngẩn ngơ trước nụ cười dịu dàng của đối phương.

Lục Nhất Mãn kiên nhẫn nhìn hắn, một người đàn ông cứng rắn như vậy, vậy mà dái tai lại mềm mại đến bất ngờ. Anh không kìm được vuốt ve một chút, thấy đối phương mặt không đổi sắc mà khẽ rùng mình, anh nhận ra đây có lẽ là một điểm mẫn cảm của hắn.

Ngón tay khựng lại, anh nhìn thẳng vào mắt hắn, rồi từ từ rút tay về.

Vu Xuyên lúc này đã đi tới, không dám lên tiếng phá vỡ bầu không khí, tay cầm thuốc, khẽ dỗ dành: "Anh trai, uống thuốc nhé, được không?"

Lục Nhất Mãn đứng thẳng dậy, nhưng hai bàn tay đang tự trói buộc của Vu Sảng bỗng kéo giữ anh lại, lòng bàn tay ấm áp phủ lên cổ tay anh.

Im lặng một lúc, anh nuốt nước bọt, nở một nụ cười.

"Ngài Vu, có chuyện gì vậy?"

Vu Sảng không nói gì, hắn vốn không thích nói chuyện.

Lặng lẽ nhìn anh một lúc, bàn tay kia từ từ buông ra.

Anh lùi lại hai bước, đứng dưới ánh sáng, Vu Xuyên lập tức thay thế vị trí của anh. Khi quay người đi, anh trong phút chốc dừng lại, ngoảnh đầu, phát hiện Vu Sảng vẫn đang chăm chú nhìn mình.

Anh liếc nhìn hắn một cái, chậm rãi thu ánh mắt về.

Qua lớp áo, anh nắm lấy cổ tay Dư Tứ Minh  đỡ cậu dậy.

Dư Tứ Minh vẫn đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ rối bời của mình, lúc này nhìn anh với ánh mắt có phần phức tạp, bất ngờ thay, cũng chẳng lập tức ôm chầm lấy anh để tìm kiếm sự an ủi.

"Không sao đâu." Cậu lắc đầu, khi Lục Nhất Mãn rút tay về, ánh mắt cậu vẫn muốn truy đuổi theo những ngón tay ấy.

Dường như lần gặp lại Lục Nhất Mãn này, khoảng cách giữa anh và cậu càng rõ ràng hơn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...