🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 8: 8

Khi Lục Nhất Mãn tỉnh dậy, theo bản năng anh đưa tay sờ gáy, nhưng không thấy cơn đau như dự đoán.

Anh nhướng mày, ngồi dậy trên giường.

Đây là một phòng khách đơn giản, có thể thấy bình thường không ai ở.

Cửa không khóa, anh dễ dàng bước ra ngoài, nhưng khi nghe thấy tiếng bước chân, anh mau chóng lùi trở về trong, cánh cửa che khuất khe hở có thể nhìn trộm.

"Thiếu gia đâu rồi?"

"Đã ở trong phòng một lúc lâu rồi ạ."

Bước chân của Vu Xuyên có vẻ vội vã, rõ ràng quản gia muốn nói gì đó, chỉ là vì sắc mặt không mấy đẹp đẽ của y nên lại do dự không nói ra.

Chỉ trong chốc lát, Vu Xuyên đã lên tầng hai, đi ngang qua cửa phòng Lục Nhất Mãn.

Bước chân không dừng lại, tiếp theo là giọng nói gấp gáp của Vu Xuyên.

"Anh, bệnh viện nói anh tự về nhà rồi hả?"

"Ừ."

So với sự kích động trong cảm xúc của y, Vu Sảng lại có vẻ lạnh nhạt.

Vu Xuyên không hề thất vọng, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm, có lẽ đã quá hiểu tính cách của Vu Sảng, rồi y lại nói tiếp, giọng nói uất ức xen lẫn chút giận dữ.

"Anh, lão già đáng chết đó lại giao dự án ngoại ô thành phố cho Vu Thử!"

Giọng điệu cao vút, như một đứa trẻ mách lẻo với anh trai.

Lục Nhất Mãn không khỏi nhớ lại vẻ cao ngạo và quý phái của y ngày hôm đó ở bệnh viện.

"Vu Thử?"

Giọng Vu Sảng vẫn khàn đặc như thường lệ, lạnh nhạt mang theo chút hung hiểm.

"Đúng vậy, anh không phải không biết Vu Thử là đồ bỏ đi, cho hắn vài trăm triệu để vọc vạch cũng chỉ là đi tặng tiền cho người khác thôi, đến lúc đó phải là em đi dọn dẹp tàn cuộc đây này!"

Bộ dạng kiêu căng này đâu có giống Vu Xuyên tàn nhẫn và độc đoán trong sách viết nhỉ?

"Hừ!"

Nghe thấy tiếng cười lạnh này, không hiểu sao, Lục Nhất Mãn lại muốn cười.

Có lẽ đây là cách Vu Sảng thường dùng nhất để bày tỏ sự không hài lòng với một người.

"Anh, anh nhất định phải giúp em trả thù đó, vài ngày nữa bên Minh Châu Hải Ngạn sẽ tổ chức một buổi tiệc trên du thuyền, tên Vu Thử vô dụng đó cũng sẽ đến, anh phải ở bên cạnh giúp em."

Khi làm nũng, ngay cả giọng nói y cũng trở nên nũng nịu.

"Ừm."

Một từ ngắn gọn, rất phù hợp với phong cách cá nhân của Vu Sảng.

Nhưng Vu Xuyên vẫn rất vui.

"Anh..."

Cửa kêu cọt kẹt mở ra, thân hình cao ráo của Lục Nhất Mãn đứng trước cửa, đối diện với khuôn mặt chợt lạnh đi của Vu Xuyên, anh thản nhiên chào hỏi.

"Chào Vu tổng, chiều tốt lành."

Anh không cảm thấy việc người em trai làm nũng với anh trai duy nhất của mình là có gì sai cả, chỉ là anh sợ nếu nghe thêm nữa, một ngày nào đó mình sẽ bị ám sát mà không hay biết.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...