🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 6: 6

Không ai ngờ rằng, Vu Sảng sợ máu.

Khi Lục Nhất Mãn xuất hiện trong căn phòng chật hẹp, Dư Tứ Minh không giấu nổi vẻ sửng sốt trên mặt, nhưng rất nhanh sau đó là tràn đầy vui mừng.

Cậu ta gần như lập tức chống tay vào bàn đứng dậy, kéo lê đôi chân mềm nhũn chạy về phía anh, muốn lao vào vòng tay anh để tìm kiếm sự an ủi.

Nhưng Lục Nhất Mãn không nhìn cậu, mà giương mắt về phía Vu Sảng đang nằm trên đất, thấy vết máu trên trán hắn, anh rũ mí mắt, một tay vác hắn lên vai.

Khi chạm vào vòng eo săn chắc của hắn, anh bèn siết chặt cánh tay.

Dư Tứ Minh đang lao tới bỗng dừng bước, ngơ ngác nhìn anh.

"Em có muốn cùng đến bệnh viện không?"

Anh vác Vu Sảng lộn ngược trên vai mà vẫn không quên quay lại hỏi cậu. Giọng nói thật nhẹ bẫng, thật dễ xoa dịu lòng người.

Dư Tứ Minh đờ đẫn nhìn vào mắt anh, có lẽ đầu óc vẫn chưa tỉnh táo lắm, nên gật đầu theo lời anh.

"Vậy đi cùng anh." Anh cong mắt mỉm cười, lại dịu dàng bảo: "Đừng sợ."

Dư Tứ Minh chợt thấy cay cay nơi sống mũi, cúi đầu che giấu đôi mắt đỏ hoe, gật đầu lộn xộn.

...

Vết thương của Vu Sảng không nặng, chỉ là chấn động não nhẹ, nhưng Dư Tứ Minh vẫn đứng ngồi không yên, trên mặt không giấu nổi vẻ ăn năn và khó xử.

Cậu vốn là người dễ mềm lòng.

Lục Nhất Mãn lặng lẽ nhìn cậu.

"Anh Nhất Mãn." Nhận ra ánh mắt của anh, Dư Tứ Minh hơi ngượng ngùng gọi.

"Sao vậy?" Anh mỉm cười dịu dàng.

"Không có gì."

Đối phương cúi đầu, lén lau mắt.

Anh cởi áo khoác đắp lên vai cậu, đối phương khi nãy vội vàng ra ngoài, trên người vẫn đang mặc bộ đồ ngủ mỏng manh. Khi được bao phủ bởi hơi ấm, đối phương ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt ướt át như hồ nước trong vắt.

"Anh Nhất Mãn..." Dư Tứ Minh mở miệng, khẽ thì thầm, không khỏi ngẩng cằm hướng về phía anh.

"Đừng lo, sẽ không sao đâu."

Anh khẽ lên tiếng, kéo áo quàng kín người cậu, đầu ngón tay kịp thời rút ra.

Đối phương sững người, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt ôn hòa lại sáng trong của anh, cậu chợt tỉnh ngộ, nhất thời xấu hổ cúi đầu, giấu khuôn mặt đỏ bừng vào cổ áo.

Một lúc sau, cậu lén nhìn anh bằng khóe mắt, chỉ thấy anh đang đăm đăm nhìn thẳng về phía trước, đường nét khuôn mặt đẹp đẽ thanh tú, đôi mắt đào hoa nhạt nhòa không gợn cảm xúc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...