🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2: 2

Đây có lẽ là một trong những tình huống đầy kịch tính trong quyển sách.

Lục Nhất Mãn vẫn là Lục Nhất Mãn, nhưng không phải là "Lục Nhất Mãn" đó.

Vì vậy, giữa cơn thịnh nộ sắp phun trào của Vu Sảng và nỗi bất an lo lắng của Dư Tứ Minh, anh chỉ tỏ ra lười nhác sau khi cơn say chiếm lĩnh.

Anh nhẹ nhàng gỡ tay đối phương khỏi vai mình, đồng thời đưa tay lấy điếu thuốc ra khỏi miệng. Dư Tứ Minh cũng đành phải buông anh ra.

"Lục Nhất Mãn."

Một giọng nói hơi trầm khàn cất lên, gọi tên anh.

Giọng nói của đối phương không phải loại êm tai quyến rũ, thậm chí còn hơi khàn đục, có lẽ do ít nói nên hơi có chút trầm trệ. Khi gọi tên anh, từng âm tiết được bật ra một cách chậm rãi, có vẻ phải dùng sức.

Anh ngẩng đầu lên, nửa trên khuôn mặt lộ ra dưới ánh sáng, trắng ngần rõ nét.

"Có vẻ như ngài Vu không cần tôi tự giới thiệu nữa rồi." Giọng nói của anh nhẹ nhàng, văn nhã và dễ nghe.

Đôi mắt sắc bén như chim ưng của đối phương vẫn không rời anh, u ám mở miệng: "Mày giỏi lắm."

Chất giọng đe dọa ập đến, mang theo nguy hiểm tột cùng.

Anh hé mở mí mắt, đôi đồng tử màu hổ phách lóe lên một tia sáng.

"Ngài Vu, cũng không tệ."

Ánh mắt Vu Sảng sa sầm, toát ra vài phần lạnh lẽo rợn người, khiến người ta cảm thấy khó thở.

Dư Tứ Minh vội vàng chen vào giữa hai người, giọng nói lo lắng mang theo vài phần gay gắt: "Vu Sảng, anh rốt cuộc muốn làm gì? Bây giờ là xã hội pháp trị!"

Vu Sảng khựng lại, cúi đầu nhìn cậu.

Có lẽ hôm nay vì có Lục Nhất Mãn ở đây, Dư Tứ Minh cảm thấy có chỗ dựa, nên mím môi, mặt tái nhợt mở miệng: "Vu Sảng, anh hãy buông tha cho tôi đi. Chúng ta quá khác biệt, tôi chịu không nổi cách này của anh nữa, tôi sẽ phát điên mất!"

Nghe giọng nói có chút van xin của cậu, đồng tử Vu Sảng co lại, gần như lập tức mím chặt môi, yết hầu nghẹn lại không động đậy.

Nhưng hắn vẫn nhìn chằm chằm vào đối phương, trong bầu không khí lạnh lẽo đông cứng, mở miệng nói: "Tứ Minh, về nhà."

"Anh có thể thả tôi đi được không?"

Dư Tứ Minh hét lên trong sự sụp đổ, "Anh không cho phép tôi gặp người lạ, không cho tôi có tiếp xúc thân thể với người khác, ngay cả việc người ta nói chuyện bình thường với tôi anh cũng không chịu được! Rốt cuộc anh muốn thế nào, nhất định phải ép tôi đến phát điên mới được sao?"

Lục Nhất Mãn nhìn thấy trong lời chất vấn của Dư Tứ Minh, cơ thể Vu Sảng đang căng cứng, những đường gân xanh nổi lên. Hắn cau mày dùng sức, khuôn mặt lạnh lùng trong đêm tối toát ra vẻ hung ác.

Hắn cũng không nói gì, chỉ thở gấp gáp, nắm chặt tay Dư Tứ Minh, dùng sức kéo người về phía xe.

Dư Tứ Minh ra sức vùng vẫy: "Buông tôi ra, tôi không về, chúng ta đã chia tay rồi!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...