🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 12: Chương 12 (Hết)

33

 

Năm đó, thôn Đào Hoa xảy ra rất nhiều chuyện lớn.

 

Chân của Giang Nghiễn Chu đã khỏi.

 

Sau khi thi đỗ cử nhân, hắn lại một mạch thi đỗ tiến sĩ, hơn nữa còn đỗ trạng nguyên.

 

Đây chính là vị trạng nguyên đầu tiên của huyện chúng ta.

 

Còn Chu Văn Uyên thì sao?

 

Vẫn chỉ là một đồng sinh mà thôi.

 

Khi nha dịch đến làng báo tin mừng, tộc trưởng xúc động đến suýt nữa ngất xỉu.

 

Trương Quế Phương mặt đơ kéo tay nha dịch lại:

 

“Các người nhầm rồi, nhi tử ta Văn Uyên mới là trạng nguyên!”

 

“Nó chính là Văn Khúc tinh trên trời hạ phàm!”

 

“Nhất định là nhầm lẫn rồi!”

 

Tên nha dịch nghe vậy, không chút do dự tát cho bà ta một cái bạt tai:

 

“Lớn mật! Dám khinh nhờn triều đình!”

 

Tộc trưởng lúc này mới phản ứng kịp, mặt mày tái mét.

 

“Bẩm, bẩm đại nhân, bà ấy là người điên trong làng chúng ta!”

 

“Nhi tử bà ta thi không đỗ tú tài nên bà ta phát điên rồi, mong đại nhân đừng chấp nhặt.”

 

“Nhi tử bà ta cũng điên… đúng rồi, nhà họ là bị điên di truyền đấy ạ!”

 

Chu Văn Uyên, cứ như vậy mà bị đóng mác là kẻ điên.

 

Một người, thì không thể chống lại cả tộc.

 

Cả làng đều nói hắn điên, thì hắn chính là kẻ điên.

 

Mà kẻ điên… thì không còn tư cách tham gia khoa cử nữa.

 

34

 

Vì chuẩn bị dọn đến kinh thành sinh sống, ta trở nên vô cùng bận rộn, nhưng vẫn thường nghe được tin tức về Chu Văn Uyên.

 

Hắn bị tộc trưởng sai người nhốt trong nhà, không cho rời khỏi làng.

 

Trương Quế Phương không cam tâm, nửa đêm lén lút trốn đến huyện thành, ngồi chầu chực cả đêm ngoài cổng thành.

 

Sáng hôm sau vừa mở cổng, bà ta lập tức chạy đến nha môn tố cáo oan khuất.

 

Nói rằng Giang Nghiễn Chu đã cướp lấy chức trạng nguyên vốn thuộc về nhi tử bà.

 

Trương Quế Phương bị người ta khiêng về làng.

 

Bị đánh đủ ba mươi trượng, gần như mất nửa cái mạng.

 

Nghe nói đêm hôm đó phát sốt cao, sốt liền ba ngày ba đêm.

 

Sau khi hạ sốt… giả điên thành điên thật.

 

“Thẩm Thanh Hòa, con tiện nhân kia, còn không mau đến hầu hạ ta rửa mặt chải đầu!”

 

Hôm đó ta đang giặt quần áo bên sông, thì bất ngờ bị Trương Quế Phương từ đâu lao ra làm cho giật mình.

 

Bà ta toàn thân bốc mùi hôi thối kinh khủng, tóc rối như tổ quạ, đôi mắt trợn trừng nhìn chằm chằm ta, trông vừa điên dại vừa rợn người.

 

Trương Quế Phương quả thật đã phát điên, nhưng Chu Văn Uyên thì vẫn khỏe mạnh.

 

Xem ra, hắn chẳng hề chăm sóc người mẹ ruột của mình chút nào.

 

Ta không thèm so đo với một mụ điên, bê thau đồ lên định rời đi.

 

Nhưng Trương Quế Phương vẫn không chịu buông tha, còn muốn lao lên đánh ta.

 

Ta liền cầm chày giặt quần áo, quật mấy phát thật mạnh vào người bà ta, khiến bà vừa khóc vừa gào thét bỏ chạy.

 

Vừa chạy vừa khóc, vừa mắng mỏ om sòm, còn nói phải bảo Chu Văn Uyên bỏ ta.

 

Từ sau hôm đó, cổng nhà họ Chu liền bị khóa lại.

 

Nghe dân làng nói, ban ngày Chu Văn Uyên cứ nằm bẹp trên giường ngủ mê man.

 

Nhưng đến đêm thì lại có thể nghe thấy hắn khóc lớn trong sân.

 

Khóc vì số phận bất công, khóc vì bị mẹ hại, càng khóc vì bản thân không nên được sống lại thêm một đời.

 

Lần này, đừng nói là con cái hay quan vị — ngay cả tôn nghiêm và tự do, hắn cũng đã đánh mất sạch.

 

Đúng là đáng đời!

 

35

 

Ngày rời khỏi kinh thành, trời đang rơi những bông tuyết to như lông ngỗng.

 

Ta khoác áo bông dày, cố ý ghé qua nhà họ Chu nhìn một chút.

 

“Chu Văn Uyên, ta sắp lên kinh thành rồi.”

 

“Phu quân ta đã thay ta xin được sắc phong An nhân lục phẩm, ta nhớ trước đây ngươi làm huyện lệnh, hình như chỉ là thất phẩm thôi thì phải?”

 

Từ khe cửa có xích khóa, bất chợt thò ra một bàn tay đầy bùn đất.

 

“Thẩm Thanh Hòa, ta cầu xin ngươi, bảo Giang Nghiễn Chu tha cho ta đi!”

 

“Ta không muốn làm quan nữa, cũng chẳng cần thi đỗ tú tài, ta chỉ muốn sống yên ổn thôi.”

 

“Cầu xin ngươi, bảo hắn tha cho ta, đừng để dân làng nhốt ta lại nữa…”

 

Ta mỉm cười nhè nhẹ, lắc đầu:

 

“Không phải phu quân ta không chịu tha cho ngươi, mà là ta không muốn tha cho ngươi.”

 

“Bà bà ta nói rồi, làm người ấy à, phải có thù thì trả mới sướng.”

 

“Ta là người con dâu hiền thục, tất nhiên phải nghe lời bà bà rồi.”

 

Gió Bắc gào thét đã cuốn hết tiếng khóc lóc van xin của Chu Văn Uyên.

 

Lờ mờ còn nghe thấy mấy tiếng như “hối hận không kịp”, “sống không bằng chết”…

 

Xe ngựa mới đi được một đoạn, từ xa đã thấy trong làng bốc lên làn khói đen cuồn cuộn.

 

Chu Văn Uyên đã tự phóng hỏa trong sân nhà mình, thiêu c.h.ế.t cả hắn và người mẹ điên của hắn.

 

Khi dân làng chạy tới dập lửa, hắn đứng giữa biển lửa mà cười điên dại.

 

“Ta phải quay về! Chết rồi thì mới có thể quay lại được!”

 

“Lần này ta sẽ đỗ trạng nguyên, ha ha ha ha!”

 

“Ta sẽ rạng danh tổ tông, sinh mười đứa nhi tử!”

 

Dân làng nhìn mà ai nấy đều lắc đầu tiếc nuối:

 

“Ôi chao, chắc là đọc sách đến hóa dại rồi.”

 

“Loại sách đó đâu phải ai cũng đọc được? Không có đầu óc, cố ép học, chẳng phải là tự đẩy mình vào điên dại sao.”

 

“Than ôi, thật đáng tiếc.”

 

Tộc trưởng mặt mày u ám, tay chắp sau lưng đứng yên lặng:

 

“Tìm một mảnh đất hoang mà chôn đi.”

 

“Dòng tộc ta không thể có người điên, hãy xóa tên mẹ con bọn họ khỏi gia phả.”

 

Tuyết rơi mỗi lúc một dày.

 

Phủ trắng cả mặt đất — thật sạch sẽ làm sao.

 

Phiên ngoại 1

 

Thanh Hòa mang thai rồi.

 

Thai khí rất ổn, không có phản ứng gì mấy.

 

Người có phản ứng lại là thằng con ngốc của ta.

 

Ăn gì nôn nấy, không biết còn tưởng nó mới là người đang mang bầu.

 

Ngự y Thái y viện thay phiên đến khám, cũng chẳng tìm ra nguyên nhân.

 

Chỉ có ta là biết rõ, thằng bé là do quá thương thê tử thôi.

 

Tính đến giờ, ta xuyên tới đây cũng đã hơn hai mươi năm rồi.

 

Lúc mới xuyên qua, đầy chí khí, cứ tưởng mình là nữ chính điền văn, sắp sửa tung hoành thiên hạ.

 

Chỉ tiếc rằng, ta lại quên mất mình vốn là một sinh viên đại học vô dụng.

 

Còn là dân khối C, chuyên ngành học là tiếng Anh.

 

Không biết nấu cơm, không biết phát minh, thơ cổ thì chỉ nhớ được một hai câu.

 

A!

 

Thật đúng là, trăm việc chẳng dùng được, chỉ giỏi đọc sách suông!

 

May mắn thay, nguyên chủ để lại cho ta một đứa nhi tử.

 

Hơn nữa còn là một đứa nhi tử thông minh tuyệt đỉnh.

 

Nó học hành, biết chữ, dần dần trưởng thành, việc gì cũng không cần ta phải lo.

 

Chỉ có một chuyện duy nhất…

 

Nó thích cô nương xinh đẹp trong làng – Thẩm Thanh Hòa.

 

Phiên ngoại 2

 

Thẩm Thanh Hòa tuy là cô nương thôn dã, nhưng lại cực kỳ xinh đẹp.

 

Đôi mắt to tròn, mặt trái xoan, làn da trắng trẻo — hoàn toàn khác biệt với những người dân trong làng.

 

Cũng tại ta, sống ở đây bao lâu mà vẫn chưa có nhận thức của người cổ đại.

 

Vẫn nghĩ tụi nhỏ mới mười mấy tuổi chỉ là mấy đứa con nít.

 

Hoàn toàn không nhận ra, mười bốn mười lăm tuổi… đã là tuổi có thể đính hôn rồi.

 

Sau khi Thẩm Thanh Hòa đính hôn, nhi tử ta buồn bã một thời gian dài.

 

Nó nói Chu Văn Uyên kia tính tình lạnh nhạt, không phải người đáng để gửi gắm cả đời.

 

Muốn cho Thẩm Thanh Hòa có một cuộc sống yên ổn, nó phải nỗ lực vươn lên, leo lên vị trí cao hơn.

 

Như vậy, Chu Văn Uyên mới có thể nể mặt nó mà đối xử tốt với Thẩm Thanh Hòa.

 

Ta trợn tròn mắt nhìn nhi tử, cuối cùng cũng xác nhận được một chuyện.

 

Nhi tử thiên tài của ta… là một thằng dở hơi trong chuyện yêu đương.

 

Thằng con si tình vì muốn nhìn Thẩm Thanh Hòa thêm vài lần, bèn nói với người ngoài rằng ta sức khỏe yếu, mỗi ngày đều phải vào núi hái thuốc.

 

Chỉ vì… Thẩm Thanh Hòa thích vào núi hái rau dại.

 

Xì.

 

Người ta đính hôn rồi thì mới sốt sắng.

 

Sớm đâu mất rồi?

 

Phiên ngoại 3

 

Ta chưa từng thấy nhi tử mình vui đến như vậy.

 

Nó khập khiễng chạy về nhà, đến cả giày cũng rơi mất một chiếc.

 

Đôi mắt đẹp đẽ ấy, còn sáng hơn cả mặt trời trên trời cao.

 

“Mẹ ơi!”

 

“Nhà họ Chu đến nhà họ Thẩm hủy hôn rồi!”

 

“Mau, mẹ mau đi hỏi cưới đi!”

 

Nó chạy đến, kéo ta từ ghế nằm bật dậy.

 

Mấy lát dưa leo đắp mặt trên mặt ta rơi lả tả đầy đất.

 

“Mau mau mau, mang hết số bạc của mẹ ra đây!”

 

“Mấy món quà mà tiên sinh và các sư huynh tặng con, cũng phải mang ra hết, mau lên mẹ ơi!”

 

Ta tát l*n đ*nh đầu nó một cái rõ kêu:

 

“Gấp cái gì mà gấp!”

 

“Có mẹ đây, thê tử con có chạy cũng không thoát được đâu!”

 

Đi thôi, đi cưới thê tử cho nhi tử nào!

 

(Hết)

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình
Full
95
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình

Giữa những bí ẩn và ánh sáng chói lóa của triều đình, “Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình” khắc họa hành trình đầy éo le của một cô gái nhỏ bé mang tên Tạ Dao. Lạc lõng giữa dòng đời sau sự sụp đổ của Tạ vương phủ, Tạ Dao không chỉ là […]
0.0 255 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Full
122
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Bước vào một cuộc hành trình kỳ diệu, Giang Oản Oản mở mắt trong một thế giới lạ lẫm, nơi mọi thứ có vẻ cũ kỹ và xuống cấp. Khi ánh sáng mờ ảo từ mái nhà nhuộm lên gương mặt nàng, nỗi hoang mang cùng sự nghi ngờ tràn tới: “Mình đang ở đâu? […]
0.0 460 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương
167
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương

Trong thế giới tuyệt vọng của những ngày tận thế, Chân Lục Trà, một nữ diễn viên hạng hai, bất ngờ bị cuốn vào số phận bi thảm của một nhân vật phụ – trà xanh. Để tránh một cái chết tàn khốc dưới tay zombie sau khi chọc giận nữ chính, cô quyết định […]
0.0 158 Chương
Ảnh bìa của Gả Vào Phủ Quốc Công – Nguyệt Minh Châu
Full
1.2 N
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Gả Vào Phủ Quốc Công – Nguyệt Minh Châu

Trong bối cảnh kinh đô đầy rẫy âm thầm và sắc màu, “Gả Vào Phủ Quốc Công” của Nguyệt Minh Châu khắc họa câu chuyện đầy kịch tính và xúc cảm của Hạ Tấn Viễn – chàng đích trưởng tôn của Quốc Công phủ, nổi tiếng tài năng nhưng bất ngờ gặp tai họa khi […]
0.0 118 Chương
Ảnh bìa của Quả Phụ – Tuế Tuế Trường Cát
Full
616
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quả Phụ – Tuế Tuế Trường Cát

Trong thế giới của “Quả Phụ” – tác phẩm nổi bật của Tuế Tuế Trường Cát, người đọc sẽ bước vào một cuộc hành trình đau thương nhưng cũng đầy tình yêu và tham vọng. Lệ Lan Tâm, một phụ nữ xinh đẹp nhưng yếu đuối, đã trải qua nhiều năm lẻ loi sau khi […]
0.0 167 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh
Full
624
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh

Trong thế giới của **”Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh,”** cuộc sống không còn đơn giản mà trở thành một hành trình đầy thử thách và cảm xúc. Lý Thanh Vận, một người phụ nữ bình thường, bỗng nhiên xuyên thư thành mẹ ruột của nam […]
0.0 254 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...