🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Sau Khi Trùng Sinh, Cậu Chủ Thật Bắt Đầu Dưỡng Sinh

Sau Khi Trùng Sinh, Cậu Chủ Thật Bắt Đầu Dưỡng Sinh

Tác giả: Thính Nguyên

Chương 61: Thanh xuân cũng cứ thế mà loáng cái vụt bay.

Thời gian gấp rút vội vàng, thanh xuân cũng cứ thế mà loáng cái vụt bay.

-

Tịch Tư Yến rời đi nhanh chóng và lặng lẽ.

Mãi đến khi khai giảng lớp 12, các bạn cùng lớp mới dần chấp nhận sự thật rằng hắn đã sang nước ngoài, và tiện thể phàn nàn rằng lớp trưởng đi mà không cho họ cơ hội tổ chức một buổi tiệc chia tay. Bọn Tề Lâm biết trước một chút, nhưng vì không liên lạc được với Tịch Tư Yến nên cũng càu nhàu không ít lần.

"Rốt cuộc chuyện là thế nào?" Tòa giảng đường khối 12 được sửa chữa suốt kỳ nghỉ hè, nên khi vừa khai giảng bầu không khí căng thẳng vẫn chưa thực sự bùng lên. Sau giờ học, một nhóm người đùa nghịch chạy nhảy trên hành lang, còn bọn Tề Lâm và Giang Tự thì chặn Trần Mặc vừa đi vệ sinh về để hỏi: "Anh Mặc, không phải hai người là quan hệ gì đó sao? Cậu ta có liên lạc với cậu không?"

Trần Mặc dừng lại, vẩy vẩy nước trên tay: "Chia tay rồi."

"Chia... chia tay rồi?!!"

"Đậu moá!!"

"Lão Tịch dám vứt bỏ cậu để ra nước ngoài à? Vừa đặt chân lên bờ đã vung kiếm chém người yêu*? Không ngờ cậu ta lại cặn bã đến vậy đó."

[*上岸第一剑,先斩意中人【Shàng'àn dì yī jiàn, xiān zhǎn yìzhōngrén】là một thuật ngữ mạng, ám chỉ việc sau khi đạt được thành công trong kỳ thi công chức, thi biên chế hoặc thi nghiên cứu sinh, thì liền chia tay bạn trai hoặc bạn gái trước đây. (Nguồn: Baidu)]

Giang Tự vừa hét lớn thì bị Tề Lâm tát một phát vào sau đầu.

Vì có mối quan hệ trong gia đình nên Tề Lâm biết đôi chút về nội tình nhà họ Tịch, cậu ta nói: "Lão Tịch đi là vì trong nhà có chuyện. Còn nữa, cậu có thể nói nhỏ lại không? Cậu muốn cả thế giới biết Trần Mặc bị đá hả?"

Trần Mặc bị đám bạn này chọc cho bật cười.

Tịch Tư Yến đã bảo họ đừng nói lung tung. Bọn họ ở trong thì nói oang oang chứ ra ngoài lại giữ mồm giữ miệng rất kín.

"Cậu còn cười được hả?" Giang Tự nhìn cậu, nhỏ giọng nói: "Anh Mặc, nếu cậu buồn thật thì... Cậu không cần phải gượng cười đâu."

Trần Mặc lườm qua: "Sao? Chỉ có cậu ta được quyền đá tôi, còn tôi không thể đá cậu ta à?"

"Cậu..." Vài người cứng đờ: "Cậu đá lão Tịch?"

Trần Mặc thở dài: "Tại sao cứ phải xoáy vào chuyện này? Không có, đều không phải, chia tay trong hòa bình."

"Tại sao?" Lần này người hỏi là Tề Lâm. Có lẽ trong kỳ nghỉ hè cậu ta đã trải qua một sự kiện đặc biệt nào đó, tuy bên ngoài trông vẫn như trước nhưng thực chất cậu ta đã trầm lặng hơn nhiều. Cậu ta nhíu mày hỏi Trần Mặc: "Không thể không chia tay sao? Nếu hai người đủ thích nhau thì không điều gì có thể làm lý do được."

Bạch Trình đứng bên cạnh xoa tay, cảm thấy ghê rợn nhại giọng: "Tề Lâm, cậu bị sao thế? Đột nhiên nói lời yêu đương kiểu đó, đầu óc có vấn đề à?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...