🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Sau Khi Trùng Sinh, Cậu Chủ Thật Bắt Đầu Dưỡng Sinh

Sau Khi Trùng Sinh, Cậu Chủ Thật Bắt Đầu Dưỡng Sinh

Tác giả: Thính Nguyên

Chương 54: Xin hỏi có phải là ý tôi đang hiểu không?

Cuối cùng những tờ giấy gói bưu phẩm trên bàn trong phòng khách cũng được Tịch Tư Yến dọn dẹp, hắn còn thay toàn bộ túi rác trong nhà và mang xuống tầng dưới vứt.

Khi hắn quay lại, Trần Mặc mở lời: "Mỗi lần tôi nghĩ cậu bị chứng ám ảnh sạch sẽ nghiêm trọng thì cậu luôn khiến tôi bất ngờ. Nhưng khi tôi nghĩ cậu chẳng có chút bệnh thích sạch sẽ nào, thì cậu lại dọn dẹp như bị ám ảnh cưỡng chế khiến tôi thấy như mình đang sống trong bãi rác vậy."

"Thói quen thôi." Tịch Tư Yến giải thích.

Trần Mặc mang dép lê, cậu đá nhẹ vào chân Tịch Tư Yến: "Thói quen của cậu cũng biết chọn thời điểm và người để thể hiện đấy nhỉ?"

Tịch Tư Yến nhìn xuống chân cậu và tránh đi: "Đừng có quậy."

"Chậc, lúc này thì lại bày ra bộ mặt nghiêm túc." Trần Mặc sờ sờ môi dưới vẫn còn tê dại của mình, cậu cà khịa: "Nhìn cậu thuần thục thế này là biết chắc bình thường học hành cũng không tệ ha."

Tịch Tư Yến chỉ nhếch môi cười nhẹ.

Kể từ khi nhận được thông báo tuyển thẳng, hầu như Trần Mặc không còn thấy Tịch Tư Yến mặc đồng phục nữa.

Quần áo thường ngày của hắn không có thương hiệu nổi bật, màu sắc cũng đơn giản, nhưng chất liệu đều rất tốt. Ngay cả khi đội một chiếc mũ lưỡi trai bình thường thì hắn vẫn nổi bật giữa đám đông.

"Hôm nay có về nhà không?" Trần Mặc hỏi hắn.

Tịch Tư Yến ngồi xuống bên cạnh Trần Mặc, hắn đắp chăn lên đầu gối cậu: "Ừ, có về nhà." Rồi nhắc nhở: "Nhưng nhớ là đừng bật điều hòa lạnh quá."

Trần Mặc chỉ chú ý đến câu "có về nhà" của hắn.

Cậu nghiêng đầu nhìn xoáy vào hắn, cậu nói: "Cậu đi đi về về thoải mái nhỉ? Bây giờ nghĩ đến việc ngôi nhà này là cậu mua, tôi cứ có cảm giác như mình đang khổ sở đợi chờ cậu đến lâm hạnh vậy."

"So sánh kỳ lạ đấy." Tịch Tư Yến cười: "Dạo này nhà tôi có chút chuyện."

Trần Mặc nghiêm túc hơn: "Sao vậy?"

"Không có gì to tát cả." Thấy cậu vẫn đang nhìn, Tịch Tư Yến giải thích đôi câu: "Nhiều năm qua, dù nhà họ Tịch có vẻ nhân tài vô số, thành công trong nhiều lĩnh vực. Nhưng thực chất việc kinh doanh vẫn do ông nội tôi đứng đầu. Năm nay tim ông không khỏe nên đã giao cho chú hai tôi phần kinh doanh ở nước ngoài, còn trong nước thì tạm thời do cha tôi phụ trách. Nhưng những năm qua, cha với mẹ tôi luôn chăm lo cho việc kinh doanh riêng bên nước ngoài nên không quen thuộc với công việc nội bộ. Thế nên ông nội muốn tôi bắt đầu học hỏi và nắm bắt dần."

Trần Mặc không quen thuộc với nhà họ Tịch cho lắm.

Nhưng cậu biết Tịch Tư Yến lớn lên bên ông bà nội. Về sau, ngoài năng lực của bản thân thì lý do hắn có thể khiến nhà họ Tịch trở nên xuất chúng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi chính là những ảnh hưởng môi trường gia đình từ nhỏ.

Trần Mặc hỏi: "Ông nội cậu vẫn khỏe chứ?"

"Ừ, tạm thời bệnh tình đã được kiểm soát."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...