🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Sau Khi Trùng Sinh, Cậu Chủ Thật Bắt Đầu Dưỡng Sinh

Sau Khi Trùng Sinh, Cậu Chủ Thật Bắt Đầu Dưỡng Sinh

Tác giả: Thính Nguyên

Chương 4: Tôi chỉ muốn về ngủ bù

Trần Mặc thuận lợi lấy số ở phòng cấp cứu. Bác sĩ điều trị của cậu rất nghiêm túc, ông hỏi tất cả từ bệnh lớn tới bệnh nhỏ. Đến khi được truyền dịch đã là chuyện của nửa tiếng sau.

Lúc truyền xong bốn bình nước thì bầu trời bên ngoài đã bắt đầu ửng sáng.

Trần Mặc bị y tá đánh thức sau giấc ngủ ngắn ngủi, vừa nhìn thấy lịch trên tường, trái tim cậu như hẫng đi một nhịp.

Nhiệt độ trong cơ thể rút đi như thủy triều, cơn đau trong người, tay chân run rẩy cũng bắt đầu thuyên giảm.

Đau đớn trong người qua đi, có thể cảm nhận được sức sống mãnh liệt của cơ thể còn non trẻ này đang hồi phục.

Đó là vào giữa tháng 9, sáng sớm cơn gió còn se se lạnh. Ánh nắng chiếu lên những tòa cao ốc trong thành phố, mây mù tan đi, trước cổng bệnh viện tiếng xào xạc của vài công nhân vệ sinh đang quét lá rơi ở cổng.

Mọi thứ vẫn như vậy, nhưng hoàn toàn khác so với ngày hôm qua.

Trần Mặc ăn sáng rồi đón taxi.

Tài xế hỏi: "Cháu đi đâu?"

"Vịnh Minh Cảnh."

"Ồ, hơn 10 km." Tài xế bắt đầu đếm đồng hồ, quay lại nhìn cậu cười nói: "Cháu vừa xuất viện à, bệnh sao?"

Trần Mặc: "Cảm lạnh."

"Hai ngày nay nhiệt độ sáng tối chênh lệch ghê quá dễ bị bệnh lắm." Tài xế là một ông chú rất nhiệt tình, hỏi tiếp: "Cháu chắc còn đang tuổi đi học nhỉ, bệnh vậy mà người nhà không có ai bên cạnh sao?"

Trần Mặc cười đáp: "Lớn như cháu thì từ lâu đã không còn tìm bố mẹ mỗi khi bệnh vặt nữa rồi chú."

"Nói vậy sao được." Tài xế đưa một bức ảnh gia đình cho cậu xem, giọng điệu chua xót nhưng cũng đầy tự hào: "Con gái chú bằng tuổi cháu, thành tích rất được, sang năm thi đại học, mẹ nó còn xin nghỉ việc để chăm sóc cho nó vậy mà nó còn trách móc đủ điều. Nhưng chịu thôi, ngày nào chú cũng chạy ngược chạy xuôi bên ngoài để kiếm sống nên không thể làm gì được."

Trần Mặc liếc nhìn bức ảnh, nói: "Vậy con gái chú may mắn thật đấy."

"May cái gì chứ, điều kiện gia đình tầm trung, sau này nó còn phải dựa vào bản thân mình." Nói rồi ông lại nhìn sang gương chiếu hậu: "Cậu trai, chắc chắn công việc cha mẹ cháu rất bận nên cũng chưa thể lo được cho con cái."

Trần Mặc vô tình nghe được lời an ủi, cười nói: "Có lẽ vậy."

Nhưng cậu không cần.

Chiếc xe chạy một đường đến thẳng khu biệt thự.

Trần Mặc xuống xe, đến cổng lớn thì bị ngăn lại.

Nhân viên ngồi trong phòng bảo vệ quét mắt nhìn từ trên xuống dưới như muốn xác định giá trị bộ trang phục cậu đang mặc, sau đó mới nói: "Thông tin của cậu chưa được cập nhật, đăng ký đi."

Trần Mặc không có gì ngạc nhiên.

Vịnh Trà Cảnh rất lớn, từ ngày chuyển đến đây cậu luôn ra vào bằng ô tô của nhà.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...