🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Sau Khi Trùng Sinh, Cậu Chủ Thật Bắt Đầu Dưỡng Sinh

Sau Khi Trùng Sinh, Cậu Chủ Thật Bắt Đầu Dưỡng Sinh

Tác giả: Thính Nguyên

Chương 37: Trần Mặc bật cười: "Trông anh giống đại thần lắm à?"

Trong cả hai kiếp, Trần Mặc chưa bao giờ gần gũi với ai đến vậy.

Nhất là khi cậu có thể cảm nhận rõ mồn một rằng đầu gối mình đang bị ai đó giữ chặt. Điều đó khiến cậu thoáng chút bối rối, không biết phải làm thế nào.

Dưới ánh đèn mờ ảo, Tịch Tư Yến lại trông rất thản nhiên, động tác của hắn cũng không hề lúng túng.

"Cậu có vẻ giỏi chăm sóc người khác quá nhỉ." Trần Mặc nói.

Tịch Tư Yến đang thay sang chiếc khăn khác, nghe vậy bèn nói: "Từ nhỏ tôi đã sống với ông bà. Cậu biết đấy, người lớn tuổi thường sẽ có mấy bệnh lặt vặt như thế này."

Trần Mặc: "Vậy chắc cậu thân với ông bà lắm nhỉ."

"Cũng tạm." Tịch Tư Yến mỉm cười.

Hắn kiên trì chườm nóng gần mười phút mới thôi: "Xong rồi."

"Cảm ơn." Trần Mặc rút chân về, ngồi xếp bằng trên giường.

Trong phòng có mở điều hòa, Tịch Tư Yến liếc qua đầu gối đỏ hồng vì được chườm nóng rồi nhìn xuống dưới, lơ đễnh hỏi: "Chân cậu bị bỏng à?"

"Cái này hả?" Trần Mặc chạm ngón tay vào vết sẹo giữa mắt cá chân.

"Ừ."

"Bị bỏng do đầu thuốc lá ấy." Trần Mặc hờ hững đáp: "Lúc đó không xử lý, lại là mùa hè nên sau đó bị nhiễm trùng thành ra để lại vết sẹo khá rõ."

Tịch Tư Yến đã từng thấy những vết sẹo trên người Trần Mặc.

Đâu chỉ mỗi chỗ này.

Hôm đó ở biệt thự nhà họ Dương, khi cậu bước ra từ hồ bơi đã có biết bao nhiêu người nhìn thấy.

Nhưng cũng chẳng ai thắc mắc rằng tại sao trong tin tức nói cậu được một gia đình nghèo khó nhưng hòa thuận nhận nuôi, vậy mà trên cơ thể của một thiếu niên mười bảy tuổi lại có quá nhiều sẹo cũ đến thế.

Tịch Tư Yến đã phần nào nhìn thấu sự thật thông qua chính lời kể của cậu trong lần ở phòng khám Đông y đó.

Nhưng khi ngón tay vô tình chạm vào vết sẹo tròn đó, hắn vẫn không kiềm lòng được mà hỏi cậu. Da Trần Mặc rất trắng, dù quá trình trưởng thành của cậu có bao nhiêu khó khăn thì làn da trắng đó vẫn như vậy. Vì thế, những vết sẹo trông cực kì nổi bật. Mà người kia thì lại đang ngồi xếp bằng trên giường, bình thản kể về nguyên nhân hình thành những vết sẹo ấy. Thậm chí còn khiến Tịch Tư Yến có một ảo giác.

Rằng người trước mắt mình mang một linh hồn già cỗi đầy nghị lực kiên cường, nó mạnh mẽ đến mức đủ để gánh vác tất cả những nỗi đau mà cậu đã trải qua từ quá khứ cho đến hiện tại.

Mà người đang khó chịu thay cho cậu chỉ là người ngoài cuộc.

Tịch Tư Yến không hỏi thêm gì nữa.

"Ngủ sớm đi." Hắn nói.

Trần Mặc đã quên sự lúng túng khi nãy từ lâu. Sau khi cơ thể ấm lên vì được chườm nóng, cảm giác dễ chịu nhanh chóng kéo theo cơn buồn ngủ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...