🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Sau Khi Trùng Sinh, Cậu Chủ Thật Bắt Đầu Dưỡng Sinh

Sau Khi Trùng Sinh, Cậu Chủ Thật Bắt Đầu Dưỡng Sinh

Tác giả: Thính Nguyên

Chương 13: Trần Mặc cầm cốc mắt đầy hoài nghi

Gần đây độ nổi tiếng của Trần Mặc khá cao, gần như đi trên đường đều có người đưa mắt sang nhìn theo. Trong lớp đa phần khi gặp cậu ở ngoài đều gọi một tiếng "Anh Mặc". Có những người nghe phong thanh xong còn lén lút đến cửa lớp thực nghiệm chỉ để nhìn thoáng qua vị 'đại ca mới' này của trường, đa phần chỉ nhìn được sau gáy của cậu.

Vị đại ca này trông chẳng có oai phong gì cả.

Không những lười biếng, mà trong giờ giải lao, cậu ta chỉ làm duy nhất một việc — ngủ.

Mà còn ngủ thật nữa chứ.

"Có khi tôi còn thắc mắc không biết có phải kiếp trước cậu ấy thiếu ngủ lắm hay không nữa?" Tề Lâm chiếm vị trí thứ hai từ dưới đếm lên, nhìn vẻ mặt bình thản của Tịch Tư Yến, rồi chỉ vào Trần Mặc, thì thầm: "Từ lúc tiết tự học buổi sáng bắt đầu tới giờ tên này đã ngủ hơn nửa tiếng rồi nhỉ?"

Tịch Tư Yến liếc mắt qua bên cạnh.

Chỉ thấy dưới ánh sáng là mái đầu rối bù của nam sinh, vành tai cậu bị đè đỏ vì tì vào khuỷu tay.

Tịch Tư Yến rút lại ánh nhìn, quay sang phía Tề Lâm: "Cậu quan tâm làm gì?"

"Có phải mình tôi quan tâm đâu." Tề Lâm cười xấu xa: "Nói thật chứ trước đây mấy cô gái ló đầu vào cửa lớp chủ yếu là để nhìn lén cậu, giờ ít nhất một phần ba là tới nhìn Trần Mặc rồi. Nói thật, hồi đó có ai phát hiện ra Trần Mặc trông cũng ổn áp thế đâu. Cậu ta đang uy hiếp vị trí top 1 nhan sắc của cậu rồi, cậu không thấy nguy cơ chút nào à?"

Tịch Tư Yến không tỏ vẻ gì, chỉ nhìn cậu ta.

Tề Lâm tự động ngậm miệng.

Đúng là chọc nhầm người rồi, giờ góc lớp này cứ như có hai vị Phật lớn đang ngự trị vậy, chẳng ai dám đến gần nữa.

Vừa hay có hai tên cao to ngốc nghếch từ cửa sau đâm sầm vào, cửa đập mạnh vào tường "rầm" một tiếng khiến vị thần ngủ bên cạnh bị tỉnh dậy.

Tề Lâm nhìn người vừa dụi mắt trên cánh tay rồi ngẩng đầu, chỉ thiếu chút nữa là buột miệng nói: "Đúng rồi, chính là kiểu đó, cái vẻ mặt bơ phờ bị đánh thức ấy, hấp dẫn quá, rất hợp gu của mấy cô gái nhỏ."

Tịch Tư Yến bất ngờ lên tiếng: "Trong ký túc có chuột à?"

"Hả?" Trần Mặc ngẩn ra hai giây xong mới phản ứng là hắn đang nói với mình.

Trần Mặc: "Chuột gì?"

"Không có chuột thì tại sao ban đêm không ngủ, mà ban ngày dậy không nổi?"

Tề Lâm xen vào: "Thần ngủ à, tôi tò mò thật ấy, cái kỹ năng va vào bàn là ngủ của cậu học được ở đâu vậy, dạy tôi với?"

Trần Mặc ngáp một cái, che giấu sự mệt mỏi nơi khóe mắt rồi nói: "Từ bỏ là được."

"Hả? Gì cơ?" Tề Lâm tỏ vẻ không nghe rõ.

Trần Mặc liếc qua ai đó đang khoanh tay đứng bên cạnh rồi đưa ra ví dụ cho Tề Lâm: "Ví dụ như anh Yến của các cậu, hàng ngày nỗ lực để giành vị trí nhất khối, gánh vác kỳ vọng của các thầy cô, là tương lai của gia tộc, là trụ cột của nước nhà. Tất cả những điều trên, nếu từ bỏ, là ngủ được liền."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...