🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 99: Lật Tử

Bạch Lan bưng tô mì Dương Xuân vào phòng, liền bắt gặp cảnh Tô Tòng Nguyện đang rơi lệ, còn Cố Hồng Vũ thì nhẹ nhàng lau nước mắt cho y, dịu dàng dỗ dành. Nhất thời, nàng không biết nên có nên tiến lên hay không, đành đứng lặng ở sau màn, do dự chưa quyết.

Bỗng bên ngoài vang lên tiếng khóc của Lật Tử, càng lúc càng lớn, âm thanh bi thương như xé tâm can. Dù cách một lớp tường, người trong phòng cũng có thể nghe rõ nỗi đau khổ trong tiếng nức nở ấy.

Tô Tòng Nguyện dĩ nhiên cũng nghe thấy, đang định đứng dậy ra ngoài xem có chuyện gì, vừa ngẩng đầu đã thấy Bạch Lan đứng lặng lẽ phía sau màn, bèn cất tiếng hỏi:
"Bạch Lan, ngươi đứng đó làm gì? Lật Tử ngoài kia làm sao vậy? Sao lại khóc đến như thế?"

Bạch Lan thấy bị gọi, vội bước ra khỏi màn, cung kính đáp lời:
"Mì Dương Xuân đã nấu xong, nô tỳ mang vào dâng hai vị chủ tử. Còn về Lật Tử... vừa rồi nô tỳ ra tới, đã thấy hắn ngồi khóc nức nở, chỉ e là nhớ lại chuyện xưa thương tâm chi đó."

Dứt lời, nàng đặt khay mì lên án thư.

Tô Tòng Nguyện chau mày, trong lòng không khỏi lo lắng, liền phân phó:
"Ngươi gọi Lật Tử vào đây cho ta. Ta muốn xem y có chuyện gì, khóc đến thảm thiết như thế kia."

Bạch Lan thấy hốc mắt Tô Tòng Nguyện còn hoe đỏ, trong lòng chợt nảy sinh dự cảm - chỉ e hai người chủ tử cùng khóc vì một chuyện. Nàng thoáng chần chừ, rồi nhẹ giọng khuyên:

"Lang quân, chi bằng ăn bát mì trước đã. Mì vừa nấu xong, để lâu sẽ trương mất ngon. Còn Lật Tử, Thạch Đầu đang dỗ dành bên ngoài. Hắn còn nhỏ, tâm tình dễ xao động, không chừng chốc lát sẽ nguôi ngoai thôi. Hôm nay lang quân thân thể không khoẻ, chi bằng trước tĩnh dưỡng, sáng mai hãy gọi Lật Tử vào hỏi han cũng chưa muộn."

Cố Hồng Vũ cũng cảm thấy thân thể Tòng Nguyện chưa khoẻ, thôi thì cứ để y nghỉ ngơi sớm một chút là hơn. Bèn dịu giọng khuyên:
"Chuyện của Lật Tử, để ngày mai hỏi cũng không muộn. Nay mắt ngươi còn hoe đỏ thế kia, nếu Lật Tử vào, e là lại càng khóc lớn hơn nữa. Ngươi chẳng phải vừa mới nói muốn ăn mì Dương Xuân sao? Nếm thử trước đã, Lật Tử xưa nay dễ khóc dễ nín, ngươi nghe xem, hiện giờ chẳng phải đã yên lặng hơn rồi đó sao."

Tô Tòng Nguyện nghiêng tai lắng nghe, quả nhiên bên ngoài tiếng nức nở đã nhỏ dần, trong lòng an ổn hơn, liền dặn Bạch Lan một lát ra ngoài trấn an thêm Lật Tử.

Ngoài cửa

"Được rồi được rồi, tiểu tổ tông, đừng khóc nữa. Ta không gọi ngươi là Tiểu Lật Tử nữa, được chưa? Từ nay ta sẽ gọi ngươi là tiểu tổ tông." - Thạch Đầu vội vã dỗ dành.

Lúc trước, khi Thạch Đầu vô tình gọi một tiếng "Tiểu Lật Tử", ai ngờ liền chạm đến nỗi buồn trong lòng Lật Tử, khiến hắn khóc không dứt. Mãi sau hỏi rõ mới biết, gọi như vậy khiến hắn nhớ tới người đã khuất. Thạch Đầu tưởng đâu Lật Tử tức giận vì nghĩ mình bị chọc ghẹo là lùn, nên vội sửa miệng gọi cách khác, dỗ mãi mới yên.

"Không được, nghe khó chịu chết đi được." - Lật Tử bĩu môi. Hắn đâu muốn làm tổ tông của Thạch Đầu, nghe cứ như già cả lắm rồi vậy.

"Thế ngươi muốn ta gọi ngươi là gì đây? Đại Lật Tử à? Càng không dễ nghe. Trước kia ta gọi ngươi là Tiểu Lật Tử, ngươi cũng chẳng có ý kiến gì, cái tên đó nghe vừa đáng yêu, sao giờ lại không thích nữa?" - Thạch Đầu ngạc nhiên hỏi.

"Không phải không thích..." - Lật Tử rưng rưng đáp – "Chỉ là ta nhớ vú nuôi thôi. Trước kia bà cũng gọi ta là Tiểu Lật Tử, còn hay xoa đầu ta, cười nói ta là bảo bối ngoan nhất. Ta... ta nhớ bà quá, ô ô ô..."

Càng nói càng tủi, nước mắt Lật Tử lại trào ra, tiếng khóc nghẹn ngào như xé tim gan.

"Thôi, đừng khóc nữa. Ngươi nhớ bà, hôm nào rảnh ta dẫn ngươi đi thăm bà, được không?" -Thạch Đầu cuống lên, vội vã dỗ dành. Trong lòng lại nghĩ: cái tên này khóc thật nhiều, gọi "Tiểu Lật Tử" không bằng gọi luôn "Tiểu Lệ Bao" cho rồi.

Nào ngờ Lật Tử chợt nghẹn ngào đáp:
"Không được... Ta cũng không biết vú nương giờ ở đâu... Bọn họ nói bà mất rồi, mang bà đi... Ta với công tử van xin họ để bà ở lại, nhưng bọn họ vẫn đem bà đi mất. Hôm đó trời lạnh lắm... thân thể bà cũng lạnh... sưởi mãi mà không ấm... Ta khóc đến đứt hơi, nhưng vú nương không còn dỗ ta được nữa..."

Câu nói chưa dứt đã khiến Thạch Đầu lặng người.
"Bọn họ là ai? Vì sao lại mang vú nuôi đi? Tô phủ chẳng lẽ đến cả tiền giữ vú nương cũng không muốn bỏ ra?" - Thạch Đầu giận dữ.

"Ta cũng không biết họ là ai... Họ nói là người nhà vú nương, muốn đưa bà về. Nhưng bà từng nói với ta và công tử rằng, bà không có người thân, chỉ có hai đứa ta là bảo bối duy nhất... Vậy mà họ lại cướp bà đi..." - Lật Tử vừa khóc vừa nói, giọng nghẹn lại vì uất ức.

Lật Tử hơn hai tuổi đã bị bán đi, như bao tiểu hài tử khác vào nhà phú hộ làm nô bộc. Khi ấy còn nhỏ xíu, gầy yếu, đi chưa vững, chỉ được quản sự tiện tay đưa đến Tô phủ. Nhưng với thân hình nhỏ bé, bệnh tật liên miên, hắn chẳng được chọn vào hầu hạ hai thiếu gia Tô gia.

Hôm ấy, Tô Tòng Nguyện tình cờ gặp hắn nơi đại sảnh. Nhìn thấy tiểu hài tử lẻ loi, mắt rưng rưng mà không dám khóc lớn vì sợ bị ghét bỏ, Tô Tòng Nguyện động lòng trắc ẩn. Tuy biết thân phận mình thấp kém, chẳng dám xin gì, nhưng đến khi nghe phu nhân muốn ném Lật Tử ra ngoài cửa mặc cho sống chết, hắn không chịu nổi nữa, quay đầu quỳ xuống cầu xin tha cho đứa trẻ.

Sau cùng, vì thấy Tô Tòng Nguyện bên mình không có hạ nhân nào, phu nhân mới ném Lật Tử cho hắn.

Từ đó, Lật Tử bám riết lấy Tô Tòng Nguyện, miệng luôn ngọt ngào gọi "ca ca", đem y coi như cả thế giới. Hắn không tên, vú nuôi đặt đại tên "Lật Tử" vì thấy hắn thích ăn loại hạt này. Hắn rất thích cái tên ấy, thường tự lẩm bẩm gọi mình là Tiểu Lật tử, còn nài nỉ Tô Tòng Nguyện và vú nương cùng gọi. (栗子-Lật Tử - Hạt Dẻ)

Từ khi vú nương mất, viện nhỏ từng tràn ngập tiếng cười bỗng trở nên tĩnh lặng, như hộp nhạc bị dừng lại, chỉ còn lại tịch mịch và lạnh lẽo. Hai đứa trẻ mất đi chỗ dựa, tương lai mịt mờ không biết sẽ ra sao.

"Ngoan nào, đừng khóc nữa." - Thạch Đầu dịu giọng - "Hôm nào rảnh, ta sẽ giúp ngươi tìm tung tích phần mộ vú nương. Sau này ngươi đến dâng hương cho bà, chắc hẳn bà ở trên trời cũng sẽ vì ngươi và lang quân sống tốt mà vui mừng. Đừng khóc nữa, được không?"

"Ừm... Ngươi nói rồi đó, rảnh thì giúp ta tra... Ta thực lòng nhớ bà..." - Lật Tử nức nở nói.

"Được, ta hứa mà. Với lại, nghe nói người khuất sẽ biến thành ngôi sao. Sau này ngươi nhớ vú nương thì cứ ngẩng đầu nhìn trời, biết đâu bà cũng đang dõi theo ngươi." - Thạch Đầu an ủi.

"Thật sao? Nhưng trên trời có nhiều sao như vậy, ta nhận nhầm thì làm sao? Vú nương có giận ta không nếu ta gọi nhầm người?" - Lật Tử nhìn lên bầu trời, lo lắng đến mức mếu máo.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...