Chương 93: 93
"Yên tâm, đợi khi trở về, ta sẽ cho mời thợ khéo về phủ, làm cho ngươi chiếc bàn đu yêu thích, được không?"
Chỉ là một chiếc bàn đu dây thôi mà, Tô Tòng Nguyện thích thì Cố Hồng Vũ dĩ nhiên không dị nghị gì.
"Vậy thì đưa đám Đại Bạch lên xe, chúng ta khởi hành thôi, bằng không sợ rằng đến nơi thì trời cũng đã tối đen rồi." Cố Hồng Vũ nói. Dù gì giờ cũng đã xế chiều, xuất phát sớm một chút thì hơn.
"Được! Vậy ta đi ôm đám Đại Bạch, phu quân chờ ta một lát nhé." Vừa dứt lời, y liền sốt sắng chạy đi tìm lũ thỏ.
Cố Hồng Vũ nhìn bóng dáng Tô Tòng Nguyện hấp tấp rời đi, khẽ cười một tiếng: quả là bộp chộp... Mấy chuyện ấy giao cho hạ nhân là được rồi.
...
Trong Tửu quán
"Cố đại nhân, mời nếm thử. Đây là rượu ta tự tay ủ lấy, ta đặt tên là Túy Xuân Phong. Mong Cố đại nhân thưởng thức." Tống Lễ Khanh đứng dậy rót đầy chén cho Cố Hồng Vũ.
"Ồ? Tống công tử quả thực khéo tay tinh ý, ngay cả việc ủ rượu cũng tinh thông. Vậy thì ta không thể phụ lòng, phải nếm thử mới được." Cố Hồng Vũ cầm chén, nhấp một ngụm, rồi thong thả thưởng thức.
Tống Lễ Khanh lặng lẽ quan sát sắc mặt y. Thấy mày Cố Hồng Vũ hơi giãn ra, liền biết là y đã vừa lòng.
"Thế nào? Không tệ chứ?" Tống Lễ Khanh cười rạng rỡ. Tự tin cho rằng rượu hắn làm xưa nay chưa có ai chê.
Cố Hồng Vũ nhìn thần sắc tự đắc của Tống Lễ Khanh, khẽ cười: "Thật không tồi, vào miệng tan ra, vị ngọt dịu, như làn gió xuân thoảng qua má, quả nhiên danh xứng với thực - Túy Xuân Phong. Có mùi vị của mùa xuân vậy."
"Đúng không? Đây là loại rượu ta tâm đắc nhất. Rượu không quá nặng, rất hợp để uống thường ngày. Mỗi lần uống xong, tâm trạng đều khoan khoái hơn hẳn. Ngươi đúng là có phúc phần, loại rượu này người khác có cầu ta cũng chẳng cho."
Tống Lễ Khanh nghe được khen, mừng rỡ vô cùng, cười tươi như hoa, cả khuôn mặt như ánh trăng non cong cong.
Cố Hồng Vũ nhìn dáng vẻ hớn hở ấy cũng bật cười theo. Đúng là như con công nhỏ, chỉ cần được khen là liền vênh váo đến đáng yêu. Vừa kiêu ngạo, lại vừa thích khoe khoang, nhìn mãi vẫn thấy thú vị.
"Vậy thì ta phải cảm tạ Tống công tử đã cho ta được nếm thử. Nếu không, làm sao ta biết được hóa ra gió xuân cũng có thể làm say lòng người."
Tống Lễ Khanh nghe y nói mà ngẩn ra. Trước kia cứ nghĩ vị Cố đại nhân này nghiêm túc, khô khan, không ngờ cũng biết nói lời hàm súc như thế, dí dỏm mà không mất phần phong nhã. Khiến hắn lại càng có thêm thiện cảm.
"Ta vốn định nói từ sớm, giờ ngươi ta cũng xem như bằng hữu. Gọi Tống công tử nghe xa cách quá, chẳng bằng gọi ta là Lễ Khanh đi?"
Cố Hồng Vũ thấy cũng phải, gật đầu: "Nếu đã vậy, ta lớn hơn ngươi mấy tuổi, sau này ngươi cứ gọi ta là Cố đại ca."
"Được thôi! Cố đại ca!" Tống Lễ Khanh reo lên vui vẻ, không chút khách sáo.
Cố Hồng Vũ thấy hắn rạng rỡ như thế, thầm nghĩ: Lễ Khanh đúng là người rộng rãi phóng khoáng. Bên cạnh hắn lúc nào cũng thấy nhẹ lòng, như có ánh mặt trời soi rọi.
Bạn thấy sao?