🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 91: 91

"Ngươi cũng thật to gan lớn mật! Túy Tiên Lâu phải là nơi ngươi vào là vào, ngươi lại không soi gương xem bản thân nặng được mấy lạng! Lão phu sao lại sinh ra kẻ ngu muội như ngươi? Nếu ngươi được phân nửa thông tuệ như đại ca ngươi, há lại để đến nỗi cục diện hôm nay thành ra thế này?"

Tống lão gia tiến kinh đã nhiều ngày, mọi việc sớm điều tra rõ ràng.

Tuy xưa nay ông không ưa gì đứa con trưởng, song cũng đành thừa nhận: Tống Lễ Khanh quả thực có thiên tư dị bẩm trong chuyện kinh thương. Ngay cả ông cũng chẳng thể sánh được về tầm nhìn và gan dạ. Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, Tống Lễ Khanh đã gây dựng được chỗ đứng vững chắc trong kinh thành, địa vị trong giới thương hộ cũng không phải tầm thường.

"Phụ thân nay vừa mắt đại ca, chỉ tiếc đại ca trong lòng đã chẳng còn coi ngài là phụ thân nữa. Phải, hắn có tài kinh thương, song hắn hiếu thuận bằng ta sao? Chỉ một sổ nợ nhỏ mà ba ngày hai bận sai người tới thúc giục, trong lòng hắn đã sớm không còn vị trí cho phụ thân. Về sau, e là vẫn phải dựa vào ta mà an hưởng tuổi già."

Tống Lễ Thính bị Tống lão gia mắng là ngu xuẩn, lại còn bị đem ra so sánh với người xưa nay mình chướng mắt là Tống Lễ Khanh, trong lòng khó tránh khỏi uất ức, liền không nhịn được, bật lại ngay.

"Đồ nghiệt súc! Còn dám cãi lời? Là do ta ngày xưa nuông chiều các ngươi quá đáng!" Tống lão gia giận tím mặt, lời nói của Tống Lễ Thính rõ ràng mang ý uy hiếp. Động vào hắn thử xem, tương lai sau này mình già hắn không dưỡng mình nữa? Thật đúng là lòng lang dạ sói!

Gia nhân thấy lão gia nổi giận, vội vã đi chuẩn bị gia pháp. Sân nhỏ, chẳng bao lâu đã đủ đầy trượng gậy.

Tống Lễ Duyệt thấy lần này phụ thân thật sự nổi trận lôi đình, bèn vội vã sụt sùi cầu xin:
"Phụ thân ơi... nhị đệ chỉ là phút chốc hồ đồ buột miệng mà thôi! Con biết sai rồi, về sau quyết sửa, xin phụ thân tha cho huynh đệ chúng con... Ôi... phụ thân chẳng phải thương chúng con nhất ư..."

Tống Lễ Thính cũng vội khóc theo:
"Phụ thân, hài nhi sai rồi, chỉ vì nhất thời giận quá mà nói năng hồ đồ. Ngài đem con so với Tống Lễ Khanh, lòng con mới không khỏi buồn bực, mới lỡ lời. Xin phụ thân khai ân!"

Tống lão gia giận dữ quát lớn:
"Đều là ta ngày xưa chiều chuộng mà thành ra thế này! Hôm nay không nghiêm trị, các ngươi sẽ chẳng nhớ lâu. Mỗi đứa chịu mười trượng, coi như xong việc."

Tống Lễ Thính và Tống Lễ Duyệt đương nhiên chẳng cam lòng bị đánh, ra sức giãy giụa, bị gia nhân giữ chặt.

"Buông ra! Dám đụng đến bổn thiếu gia sao!"

"Đồ tiện tì, ngươi dám lôi kéo ta à?!"

"Ô ô ô..."

Tiền đường nhất thời vang dội tiếng khóc gào như quỷ hú sói tru. Tống lão gia nhíu mày, lỗ tai nhức nhối, liền quát to:
"Còn dám làm loạn? Mỗi đứa phạt thêm mười trượng!"

Rồi lại quay sang gia nhân:
"Còn không mau kéo chúng đi, còn đứng đó ngẩn người làm gì?"

Gia nhân vội vàng nói một tiếng "đắc tội", liền kéo hai người xuống. Chẳng bao lâu, tiếng gậy nện vào da thịt cùng tiếng khóc thảm thiết vang vọng cả sân.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...