Chương 90: Tống gia
"Tình hình thế nào, Tống lão gia còn dám lên mặt không?" – Tống Lễ Khanh nhàn nhã hỏi Đa Phúc.
Hai ngày nay, Đa Phúc ngày ngày đến đòi nợ Tống lão gia. Lúc đầu, ông ta còn tỏ vẻ bất mãn, chẳng muốn hợp tác. Thế nhưng, dưới áp lực của Tống Lễ Khanh, lão cũng dần hiểu ra, Tống Lễ Khanh nay đâu còn là đứa trẻ năm xưa mặc cho ông tùy ý bóp nắn. Giờ phải cúi đầu đem sổ sách giao ra.
Chốn kinh thành này, thế cuộc rối ren, Tống Lễ Khanh cũng phải mất mấy năm mới có thể đứng vững chân. Tống lão gia mới vừa đặt chân đến, thân cô thế cô, đành phải dựa vào quyền thế của Tống Lễ Khanh mà tìm đường phát triển.
Trước kia, Tống Lễ Duyệt và Tống Lễ Thính từng tham dự yến hội trong kinh, bị người ta xem thường cũng là điều dễ hiểu. Kẻ có tiền ở kinh thành thì nhiều, nhưng thị trường thì có hạn. Những thương nhân từ nơi khác đến như bọn họ, tất nhiên sẽ bị lão thương hộ bản địa khinh thường. Sao có thể được tiếp đãi tử tế trong yến tiệc?
Huống hồ, mấy người nhà họ Tống kia vốn không có đầu óc làm ăn, trước ở Cẩm Châu tiêu dao tự tại, nay lại phải cuối đầu đàm phán chuyện làm ăn, nào dễ gì. Trong kinh này lắm người tài ba, nếu không có chút bản lĩnh, thái độ lại chẳng khiêm nhường, ai buồn hợp tác với bọn họ?
"Vẫn còn lên mặt chứ sao. Nhưng công tử không tận mắt thấy được vẻ mặt của Tống lão gia đâu, mặt dài còn hơn cả mặt ngựa nhà ta. Lúc ấy trông như thể nghẹn khuất đến phát điên." – Đa Phúc bật cười.
Ngày trước, Tống lão gia đã chẳng ưa gì công tử, lúc nào cũng thiên vị hai đứa con ngu ngốc kia. Nhưng kết quả thì sao, vẫn là phải cúi đầu trước công tử mà thôi. Không nhìn lại xem hai đứa ông ta nuôi là hạng gì, đầu óc chẳng có, mà cũng đòi tranh gia sản với công tử chúng ta. Đúng là đem mắt cá mà ví như minh châu, không biết nhìn người.
"Sớm biết vậy ta đã đích thân đi xem. Tống lão gia mà cũng có ngày bị nghẹn đến tím mặt, hiếm thấy lắm." – Tống Lễ Khanh tiếc nuối nói – "Còn hai đứa kia thì sao? Có được dạy dỗ đàng hoàng chưa, chắc không còn dám đến Hiên Ngọc Phường quấy rối nữa đâu nhỉ?"
"Công tử cứ yên tâm. Hai ngày nay, nhị tiểu thư và nhị công tử đã mất mặt đến độ chẳng dám ra khỏi cửa. Đầu tiên là bị lừa trong buôn bán, sau lại đến Túy Tiên Lâu ăn cơm mà không đủ tiền trả, bị người ta đuổi thẳng cổ ra ngoài. Giờ trong kinh, ai cũng tránh xa hai người ấy, chẳng ai dám làm ăn chung.
Còn nhị tiểu thư hôm qua dạo phố, lại vừa mắt đại lý tự khanh – Tiết Trọng Hoài, liền lớn tiếng đòi gả. Kết quả bị từ chối thẳng thừng ngay giữa phố, chắc là cũng không còn mặt mũi mà ra đường." - Đa Phúc đáp.
"Ồ? Vậy à?" – Tống Lễ Khanh bật cười – "Không ngờ bọn họ lại thảm hại đến thế. Ta còn lo phải ra tay, nào ngờ tự bọn họ đã tìm đường chết, chẳng cần ta động thủ."
"Ai mà nói không phải. Chọc giận đại lý tự khanh, đây đâu phải trò đùa. Ở Đại Chu này, thứ tự sĩ - nông - công - thương, thương nhân mà đắc tội quan lại thì làm ăn gì được nữa. Thật là ngu xuẩn, vậy mà lúc nào cũng tưởng mình thông minh."
Bạn thấy sao?