Chương 89: 89
Sau bữa cơm, tâm tình Tô Tòng Nguyện đã tốt hơn rất nhiều. Cố Hồng Vũ thấy thế, bèn đề nghị cùng nhau ra ngoài dạo bước.
"A Nguyện, theo ta, ta dẫn ngươi đến một chốn thú vị."
Y dắt tay Tô Tòng Nguyện, hai người vòng quanh thôn trang một hồi, rồi rảo bước hướng về chân núi.
Con đường nhỏ mà Cố Hồng Vũ dẫn y đi, vừa hẹp vừa dài, quanh co khúc khuỷu. Hai bên đường là những hàng thông trúc xen kẽ, tịch mịch mà thanh u, vừa đi vừa cảm thấy tựa như lạc bước vào cõi tiên du.
Ước chừng đi được trăm trượng, con đường nhỏ bỗng mở rộng ra. Lại đi thêm vài chục trượng nữa, trước mắt liền hiện ra một vùng trời quang đãng.
Chỉ thấy dưới chân núi là một rừng mai ngút ngàn, trùng trùng điệp điệp, thế như cuồn cuộn hồng vân. Gió nhẹ lướt qua, mấy vạn cánh mai theo gió bay lả tả, phiêu phiêu giữa tầng sương mờ hơi nước, cảnh tượng mộng mị như bước vào chốn bồng lai.
Tô Tòng Nguyện nhìn cảnh đẹp trước mắt, trong lòng rung động, nhất thời nghẹn lời, chỉ thấy trước mắt mỹ lệ vô song, chẳng khác chi huyễn mộng.
Cố Hồng Vũ thấy y thất thần, khẽ cười:
"A Nguyện có thích chăng? Trong rừng mai này, ta có chuẩn bị một món kinh hỉ cho ngươi. Nhất định phải đích thân xem qua mới được."
"Phu quân chuẩn bị kinh hỉ gì cho ta vậy?" – Tô Tòng Nguyện vừa nghe, đôi mắt liền sáng rỡ, vui vẻ hỏi.
Giờ phút này, y đã sớm quên mất mình từng vì chuyện gì mà giận dỗi. Trong lòng chỉ còn lại là niềm hân hoan dâng trào.
"Kinh hỉ mà nói ra thì đâu còn là kinh hỉ nữa? A Nguyện tự mình tìm đi." – Cố Hồng Vũ nắm tay y, mỉm cười đáp.
Thấy Tô Tòng Nguyện trong mắt rạng ngời ý cười, lòng Cố Hồng Vũ cũng ngọt như được rót mật. Chỉ cần A Nguyện vui vẻ, thì mọi thứ đều đáng giá.
Thì ra, yêu một người là như vậy – hỷ nộ theo người, tâm niệm chẳng rời. Dù là cảnh sắc gấm vóc, cũng không bằng một nụ cười của người ấy.
"Hảo, vậy chúng ta đi thôi! Phu quân cùng ta vào mai lâm nào!" – Tô Tòng Nguyện cười rạng rỡ, nắm tay y đi vào rừng mai.
"Thơm quá... rừng mai này thật mỹ lệ. Phu quân, ngươi nói xem, chốn này có đậu quả mơ hay chăng?" – y ngẩng đầu, nhẹ giọng hỏi.
"Sẽ có." – Cố Hồng Vũ đáp, "Mai trong rừng này phần lớn đều là giống có kết quả, chỉ có một số ít là chỉ để ngắm hoa. Ban đầu nơi này chỉ là một sườn núi nhỏ, quy mô cũng không lớn.
Nghe mẫu thân kể lại, thời trẻ bà ngoại ta rất yêu hoa mai. Một lần, ông ngoại tình cờ phát hiện nơi này, biết chắc bà sẽ thích, bèn mua lại cả ngọn núi, lại cho người trồng thêm thật nhiều mai, mới thành một khu rừng đẹp đến thế.
Tiếc là, trước khi thôn trang kịp thành hình, bà ngoại đã khuất núi. Từ đó về sau, ông ngoại không còn đặt chân đến nơi này nữa.
Thôn trang này vốn là do ông ngoại thân tự thiết kế, mọi thứ đều theo sở thích của bà ngoại mà bố trí. Chỉ tiếc bà chưa từng được nhìn thấy...
Bạn thấy sao?