Chương 88: Không dùng bữa cùng nhau
"Tướng quân, lang quân nói hôm nay không muốn cùng người dùng cơm, bảo tiểu nhân mang phần của ngài ấy về phòng." – Lật Tử cúi người thưa, chuyển lời nguyên văn từ Tô Tòng Nguyện, sau đó ngẩng đầu nhìn Cố Hồng Vũ, như chờ chỉ thị.
Cố Hồng Vũ nghe xong liền hiểu ngay, Tô Tòng Nguyện đã nổi giận. Cơn giận e rằng không nhẹ, đến độ không buồn cùng chàng ngồi dùng bữa.
"Vậy ngươi chọn lấy vài món lang quân ưa thích, mang về phòng, đừng để người đói bụng." – Cố Hồng Vũ dặn dò.
"Vâng... Ờ, tướng quân, ngài không định nói gì với lang quân sao?"
Lật Tử vừa gói gọn các món ăn vào hộp, vừa nhìn Cố Hồng Vũ, vẻ không hài lòng. Rõ ràng là công tử nhà mình đang giận, cớ sao cô gia chẳng buồn nói lấy một lời dịu dàng để dỗ dành?
Chẳng lẽ mấy lời các bá các thúc nói đều đúng, rằng nam nhân sau khi thành thân liền sinh biến? Nghĩ đến đây, Lật Tử hậm hực trong bụng, hối hận vì đã từng tin tưởng rằng cô gia mình là người khác biệt. Mới thành thân chưa được mấy ngày, đã vậy rồi... Nam nhân quả nhiên là loài... đại móng heo!
"Không có gì cần nói thêm cả. Ta còn có thể nói gì nữa?" – Cố Hồng Vũ ra vẻ chẳng hay biết gì.
"Hừ!" – Lật Tử tức giận hừ một tiếng, ôm hộp đồ ăn, giận dữ quay gót đi.
Ra đến cửa thì vừa khéo gặp Thạch Đầu, y chẳng nói chẳng rằng, giẫm mạnh lên chân gã một cái, nghiến răng: "Toàn một lũ vô lại, dám khi dễ công tử nhà ta!"
Thạch Đầu bị giẫm một cái không hiểu ra sao, vừa định mở miệng hỏi chuyện gì thì Lật Tử đã đi khuất, để lại gã đứng ngây người tại chỗ.
"Tướng quân, người vừa mới nói gì khiến Lật Tử nổi giận vậy? Ngài không sợ lang quân giận ư?" – Thạch Đầu bước vào, mở miệng hỏi.
"A Nguyện đang giận, không chịu dùng cơm cùng ta. Ta chỉ nghĩ đến việc chuẩn bị một ít kinh hỉ. Việc ta bảo ngươi chuẩn bị... đã xong chưa?" – Cố Hồng Vũ hỏi.
"Tất cả đều đã chuẩn bị xong, lang quân nhất định sẽ thích." – Thạch Đầu đáp lời. Không thể không nói, tướng quân nhà mình quả thật rất biết nghĩ, còn biết tạo bất ngờ cho lang quân.
"Rất tốt, làm không tệ. Sau sẽ bảo Trung thúc thưởng cho ngươi chút bạc. Giờ theo ta đến chủ viện, bằng không lát nữa A Nguyện giận thật thì khó dỗ." – Cố Hồng Vũ vừa cười vừa bước ra ngoài.
Chủ viện
"Công tử, những lời các thúc thúc nói quả không sai. Nam nhân vừa thành thân liền đổi tính, cô gia cũng không ngoại lệ. Đến một câu dỗ ngọt ngài ấy cũng không nói, chỉ sai tiểu nhân mang ít thức ăn về. Thật là quá phận mà!" – Lật Tử đặt hộp đồ ăn lên bàn rồi bức xúc kể lể.
"Hắn thật sự không nói một lời nào sao?" – Tô Tòng Nguyện cau mày hỏi lại.
"Thật mà, tiểu nhân còn cố ý hỏi xem có phải còn điều gì quên dặn, vậy mà cô gia chỉ đáp: không có. Thật chẳng lẽ cô gia đã thay lòng đổi dạ, được rồi thì không còn biết quý trọng nữa..." – Lật Tử hậm hực thở dài.
Bạn thấy sao?