Chương 87: 87
Suối nước nóng trong thôn trang
Hôm qua Tô Tòng Nguyện ngủ say một giấc đến tận trưa, thành ra tối đến cứ trằn trọc không sao yên giấc. Cố Hồng Vũ vỗ về dỗ dành mãi, y mới chịu ngoan ngoãn nép vào lòng hắn thiếp đi.
Song đã ngủ đủ, nên chưa đến giờ Dần y đã tỉnh giấc. Bên ngoài trời hãy còn tối mịt, trong phòng chỉ còn leo lét một ngọn nến đỏ, lưu lại để tiện đi đêm.
Ánh nến nhạt mờ chẳng chiếu sáng được bao nhiêu, lại thêm màn giường rũ xuống, không gian trong giường càng thêm u tối. Tô Tòng Nguyện phải mở to mắt một hồi lâu mới dần thích ứng được bóng tối, mơ hồ trông rõ hình dáng Cố Hồng Vũ.
Từ sau khi thành thân, Cố Hồng Vũ luôn thích ôm y ngủ, như thể chỉ có vậy mới khiến hắn tin chắc rằng tất cả những gì đang có không phải là giấc mộng hoang đường. Đêm nào cũng phải nghe tiếng y hít thở, cảm nhận hơi ấm từ thân thể y mới yên lòng mà say giấc.
Tô Tòng Nguyện nằm trong lòng Cố Hồng Vũ, ấm áp lạ thường. Thân thể y vốn hư nhược, đến mùa đông tay chân lạnh buốt, mà Cố Hồng Vũ lại như một lò sưởi sống. Có hắn ôm trong lòng, y chưa từng bị lạnh đánh thức nửa đêm lần nào.
Y cứ thế nằm yên trong lòng hắn, nhưng không tài nào ngủ lại được. Thấy chán đến phát ngán, y liền xoay người muốn đổi tư thế. Nào ngờ vừa cựa mình đã bị Cố Hồng Vũ khẽ vỗ nhẹ lên lưng.
Tô Tòng Nguyện giật mình, sợ rằng làm phiền giấc ngủ của phu quân. Dẫu sao trời còn chưa sáng, giờ này chắc hẳn vẫn còn sớm. Y thì đã ngủ đủ, nhưng phu quân chắc vẫn còn mệt, không thể vì mình mà đánh thức chàng sớm như vậy.
Y khẽ nhích người, tính từ trong lòng Cố Hồng Vũ lặng lẽ rút ra, không quấy rầy chàng nghỉ ngơi.
Nào ngờ còn chưa kịp rời đi, đã bị một cánh tay mạnh mẽ kéo trở lại ôm vào lòng.
"A Nguyện, sao vậy? Không ngủ được à?" Giọng nói trầm khàn của Cố Hồng Vũ vang bên tai y.
Hóa ra từ lúc y vừa xoay người, Cố Hồng Vũ đã tỉnh. Người từng ở chiến trường lâu năm, giấc ngủ vốn không sâu, dù y động đậy khẽ thế nào cũng khó mà qua mắt hắn.
Nghe thấy giọng nói khàn khàn ấy, Tô Tòng Nguyện có chút áy náy: "Thực xin lỗi... Ta đánh thức chàng rồi..."
"Không sao đâu, trước kia ta hành quân, có khi còn dậy sớm hơn giờ này ấy chứ." Cố Hồng Vũ vừa nói, vừa vỗ nhẹ lên lưng trấn an y. "Là do ta không tốt, hôm qua không được thấy mặt A Nguyện, nên khiến ngươi ngủ nhiều quá, giờ mới không yên giấc được."
"Không phải lỗi của phu quân. Là do ta tự dưng muốn ngủ thôi. Chàng chắc còn mệt, ta tự chơi một mình được rồi. Phu quân ngủ tiếp đi, chắc còn kịp chợp mắt thêm một hai canh giờ nữa."
Tô Tòng Nguyện biết rõ, mình tuy mất ngủ, nhưng không muốn vì thế mà khiến Cố Hồng Vũ cũng phải thức cùng. Ngủ không đủ giấc, cả ngày sau sẽ khó chịu, y từng trải qua cảm giác đó rồi, nên càng không muốn phu quân phải chịu như thế.
"A Nguyện một mình không buồn sao?" Cố Hồng Vũ hỏi.
"Không buồn. Phu quân mau ngủ đi, nếu không thì ngày mai sẽ không còn tinh thần." Y đáp khẽ.
Bạn thấy sao?